Anh hùng Lực lượng vũ trang

LA VĂN CẦU – TRÁI TIM CÒN ĐẬP CÒN CHIẾN ĐẤU

Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có những người lính đã bước vào chiến trường bằng tuổi trẻ, lòng yêu nước và một niềm tin sắt đá rằng độc lập của Tổ quốc đáng để hy sinh tất cả. La Văn Cầu là một người lính như thế. Câu chuyện về ông, đặc biệt là trận đánh Đông Khê năm 1950, đã trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam

Cao Bằng12/08/2026Xã Tùng Vài (Đoàn xã Tùng Vài)11 lượt xem0 lượt chia sẻ
LA VĂN CẦU – TRÁI TIM CÒN ĐẬP CÒN CHIẾN ĐẤU

Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có những người lính đã bước vào chiến trường bằng tuổi trẻ, lòng yêu nước và một niềm tin sắt đá rằng độc lập của Tổ quốc đáng để hy sinh tất cả. La Văn Cầu là một người lính như thế. Câu chuyện về ông, đặc biệt là trận đánh Đông Khê năm 1950, đã trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

La Văn Cầu sinh ra trong một gia đình người Tày ở Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng cơ cực dưới ách thực dân, khi cha ông bị bắt đi phu, bị đánh đập đến kiệt sức rồi qua đời. Mồ côi cha từ nhỏ, La Văn Cầu sớm hiểu nỗi đau của một dân tộc mất nước. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, được cán bộ cách mạng tuyên truyền, giác ngộ, ông hiểu rằng con đường giành lại độc lập, tự do cho quê hương chính là con đường mà mình phải lựa chọn. Năm 1948, chàng trai trẻ La Văn Cầu nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Đại đội 671, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316.

Trong những năm đầu quân ngũ, ông đã tham gia nhiều trận đánh. Nhưng trận Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950 mới là trận chiến gắn với tên tuổi La Văn Cầu mãi mãi. Tổ bộc phá do ông làm tổ trưởng được giao nhiệm vụ phá hàng rào, tiêu diệt lô cốt đầu cầu, mở đường cho bộ đội tiến công. Trong điều kiện vũ khí, trang bị còn thiếu thốn, bộc phá không đủ, La Văn Cầu cùng đồng đội đã tháo mìn của địch để sử dụng phá hàng rào. Giữa tiếng súng và bom đạn, tổ bộc phá vẫn tiến lên từng bước, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Khi tiến gần lô cốt địch, La Văn Cầu ôm khối bộc phá lao lên. Hỏa lực của đối phương khiến ông bị thương nặng và ngất đi. Tỉnh lại, thấy khối bộc phá vẫn còn nguyên, ông tiếp tục đứng dậy. Nhưng cánh tay phải lúc này đã bị thương gần đứt lìa. Trong tình thế ấy, ông không nghĩ đến việc rút lui mà chỉ nghĩ đến nhiệm vụ phía trước. Ông đề nghị đồng đội chặt cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu.

Cánh tay phải của người chiến sĩ trẻ đã nằm lại trên chiến trường Đông Khê. Đau đớn đến tột cùng, La Văn Cầu vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng khăn mùi xoa nhét vào miệng để không cắn phải lưỡi. Rồi bằng cánh tay còn lại, ông ôm khối bộc phá nặng khoảng 12kg, tiếp tục lao lên lô cốt. Khối bộc phá được đặt vào lỗ châu mai. Một tiếng nổ vang lên. Lô cốt đầu cầu bị phá hủy, mở đường cho đồng đội xông lên chiếm lĩnh trận địa.

Giữa chiến trường đầy khói lửa, một người lính mất đi cánh tay nhưng không mất đi ý chí chiến đấu. Sau trận đánh, câu nói của La Văn Cầu được nhắc lại như một lời tuyên ngôn về tinh thần người chiến sĩ: “Còn sống là còn chiến đấu. Trái tim còn đập thì còn chiến đấu.” Đó không chỉ là lời nói trong khoảnh khắc sinh tử mà đã trở thành biểu tượng cho ý chí kiên cường của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950 thắng lợi sau 29 ngày đêm chiến đấu. Chiến công của La Văn Cầu nhanh chóng lan tỏa trong toàn quân, trở thành nguồn cổ vũ mạnh mẽ cho phong trào thi đua giết giặc lập công. Năm 1952, khi tuổi đời còn rất trẻ, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục công tác trong Quân đội, từng làm việc tại Bảo tàng Quân đội, nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Năm 1996, ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Cánh tay phải đã để lại nơi chiến trường năm nào, nhưng ký ức về trận Đông Khê vẫn còn nguyên trong cuộc đời người chiến sĩ.

Nhiều thập kỷ đã trôi qua, chiến trường năm xưa giờ đã trở thành một phần của lịch sử. Thế nhưng câu chuyện về La Văn Cầu vẫn không cũ. Bởi phía sau hình ảnh một người lính ôm khối bộc phá lao vào lô cốt là câu chuyện về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh với một niềm tin giản dị: Tổ quốc còn chưa độc lập thì người lính chưa thể dừng bước. Và khi trái tim còn đập, họ vẫn còn một điều để chiến đấu – đó là tự do của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn