Bài viết

LA VĂN CẦU - TRÁI TIM CÒN ĐẬP, CÒN CHIẾN ĐẤU

Sẵn sàng nén đau thương xin đồng đội chặt bỏ cánh tay nát để ôm bộc phá xông lên phá dội lô cốt Đông Khê năm 1950, Anh hùng, Đại tá La Văn Cầu đã tạc nên một lời thề bất tử: "Trái tim còn đập, còn chiến đấu!". Câu chuyện về người lính Tày dũng cảm ấy mãi là một biểu tượng kiên trung, sáng ngời bản lĩnh và khí phách của thế hệ "Thời hoa lửa".

Cao Bằng19/08/2026Đoàn xã Nhân Cơ (Nhân Cơ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những lời nói chỉ cất lên trong một khoảnh khắc tột cùng sinh tử, nhưng lại rền vang và sống mãi qua nhiều thập kỷ. Giữa trận địa Đông Khê mịt mùng khói lửa năm 1950, một người lính Tày vừa tròn 18 tuổi đã nói với đồng đội một câu giản dị mà đanh thép: “Trái tim còn đập, còn chiến đấu!”.

Lời thề ấy không chỉ mở đường cho một trận đánh thắng lợi. Nó đã trở thành kim nam chỉ đường cho trọn một đời người anh hùng.

Khai tăng tuổi để được cầm súng

Năm 1948, vùng quê Phong Nặm (Trùng Khánh, Cao Bằng) vẫn ngập tràn bóng đen chiến tranh. Giữa những bản làng lưng chừng núi, cậu bé người Tày Sầm Phúc Hướng lớn lên cùng nương rẫy và những câu chuyện cách mạng qua lời kể của cha anh. Trong lòng cậu nhen nhóm một ước nguyện bỏng cháy: được cầm súng bảo vệ quê hương.

Khi ấy, Hướng mới 16 tuổi — chưa đủ tuổi nhập ngũ. Không ngần ngại, cậu khai tăng thêm 2 tuổi để vừa tròn 18. Chàng trai miền núi chính thức khoác lên mình màu áo lính, lấy tên mới là La Văn Cầu — cái tên về sau đã đi vào lịch sử dân tộc.

Tuổi trẻ của La Văn Cầu bắt đầu giữa núi rừng Việt Bắc trùng điệp. Trong hàng ngũ Trung đoàn 174 (Đại đoàn 316), ông lăn lộn qua từng chiến dịch, tham gia những trận đánh ác liệt như Bông Lau – Lũng Phầy. Người lính trẻ chưa có nhiều kinh nghiệm trận mạc, nhưng ông sở hữu một thứ tài sản vô giá của người lính thời ấy: Lòng gan dạ không biết sợ hãi.

Máu gieo trên bãi đạn Đông Khê

Tháng 9 năm 1950, Chiến dịch Biên giới Thu – Đông bước vào giai đoạn quyết định. Cứ điểm Đông Khê là "mắt xích" sống còn của địch. Muốn xé nát căn cứ này, quân ta bắt buộc phải dập tắt những lô cốt kiên cố bằng bộc phá.

Nhiệm vụ mở đường máu ấy luôn thuộc về những người lính bộc phá — những người "đi trước về sau". Một bước chân sơ hở, một giây chậm trễ, một vệt đạn quét từ lỗ châu mai... tất cả đều trả giá bằng xương máu. La Văn Cầu khi ấy là Tổ trưởng tổ bộc phá, nhận nhiệm vụ đánh chiếm lô cốt đầu cầu.

Đêm chiến đấu nghẹt thở. Pháo địch trút xuống như trút nước, xé nát từng khoảnh khắc mù sương. La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng trịch lao gập người tiến lên. Khi chỉ còn cách mục tiêu một đoạn ngắn, một quả pháo địch nổ tung ngay sát vách đá.

Mảnh pháo xé rách không trung. La Văn Cầu ngã gục.

Khi tỉnh lại giữa mùi thuốc súng nồng nặc, ông nhận ra cánh tay phải của mình đã bị đánh nát, thịt xương bùng nhùng chỉ còn treo lủng lẳng bằng một dải da mỏng. Một bên má ông bị xé rách, máu chảy đầm đìa. Đau đớn ngất trời tưởng chừng có thể quật ngã bất kỳ ai.

Nhưng nhìn khối bộc phá nằm đó, nhìn hỏa lực địch vẫn điên cuồng nả vào đồng đội, La Văn Cầu hiểu rằng: Nếu ông nằm xuống, trận đánh sẽ bế tắc. Đồng đội sẽ ngã xuống nhiều hơn nữa.

Cánh tay gãy nát đang trở thành vật cản vướng víu. Không thể ôm bộc phá, không thể gạt phăng hàng rào gai. Bằng một ý chí phi thường, ông quay sang Tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo, nghiến răng thốt lên:

“Anh chặt giúp tôi!”

Cánh tay rụng xuống, tượng đài đứng lên

Giữa chiến trường rực lửa, Nông Văn Pheo bàng hoàng. Nhưng nhìn vào ánh mắt rực lửa của La Văn Cầu, anh hiểu không có sự lựa chọn nào khác. Lưỡi dao vung lên. Cánh tay phải bị cắt đứt.

Máu phun vọt. Đau đớn tận cùng. Nhưng La Văn Cầu không rên một tiếng. Ông đứng dậy, dùng cánh tay trái còn nguyên vẹn ôm ghì lấy khối bộc phá, nghiến răng lao gạt qua màn đạn tiến thẳng về phía lô cốt địch.

Trong đầu người lính trẻ lúc ấy chỉ vang vọng một niềm tin sắt đá: “Trái tim còn đập, còn chiến đấu!”

ĐÙNG!

Khối bộc phá nổ tung xé tan lô cốt đầu cầu. Khói lửa mịt mùng mở ra con đường sống cho đồng đội ồ ạt xông lên đè bẹp cứ điểm Đông Khê. Nhiệm vụ hoàn thành trọn vẹn! La Văn Cầu gục xuống và được đưa về tuyến sau. Ông đã sống, nhưng cánh tay phải thì vĩnh viễn gửi lại chiến trường Đông Khê.

Năm 1952, ông vinh dự là một trong những người đầu tiên được Bác Hồ trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Bằng tay trái, vẽ tiếp một đời lính

Chiến tranh lấy đi của La Văn Cầu một phần thân thể, nhưng không bẻ gãy được tư thế của một người anh hùng.

Trở về với thương tật nặng, ông tiếp tục cống hiến cho Quân đội tại Quân khu 1, Bảo tàng Quân sự và Mặt trận Tổ quốc, trước khi nghỉ hưu năm 1996 với quân hàm Đại tá.

Mất tay phải, mọi sinh hoạt nhỏ nhất như cầm bút, viết thư, mặc áo hay gài khuy đều trở thành những dãy núi cao phải vượt qua. Không chấp nhận để mình trở thành người bất lực, ông miệt mài tự tập làm mọi việc bằng tay trái.

Ông luyện viết chữ tay trái đẹp như in. Thậm chí, động tác chào điều lệnh Quân đội — một phản xạ thiêng liêng của người lính — ông cũng thực hiện bằng tay trái. Một cái chào rất đặc biệt, bằng tay trái, nhưng chứa đựng trọn vẹn sự trang nghiêm và kiêu hãnh của một người lính chưa từng biết cúi đầu.

Băng qua dốc thẫm cùng bóng dáng người vợ

Phía sau chiến công lẫy lừng của vị Đại tá Anh hùng là sự hy sinh thầm lặng của cụ bà Trần Thị Thanh — người phụ nữ đã nắm tay ông đi qua gần 70 năm cuộc đời.

Nếu trận Đông Khê chỉ diễn ra trong vài giờ sinh tử, thì "cuộc chiến" chăm sóc một người thương binh lại kéo dài suốt gần một thế kỷ. Những đêm đông vết thương cũ hành hạ, những ngày tuổi già khiến mọi bước đi trở nên nặng trềnh... cụ Thanh vẫn lặng lẽ ở bên.

Không một lời thở than, cụ trở thành "cánh tay phải" vững chắc, bù đắp trọn vẹn cho những mất mát mà ông đã gửi lại chiến trường.

Lời nhắn gửi từ một thời hoa lửa

Sau ngày nghỉ hưu, Đại tá La Văn Cầu không chọn sống khép kín. Ông đi khắp các trường học, trung tâm huấn luyện, miệt mài kể chuyện chiến trường cho thế hệ trẻ.

Ông kể về những đêm rét mướt ở Việt Bắc, về trận Đông Khê rực lửa, và về những người đồng đội đã vĩnh viễn không thể trở về. Ông truyền cho lớp trẻ không phải chỉ là hào khí của một trận thắng, mà là bài học về trách nhiệm, lòng yêu nước và bản lĩnh vươn lên sau mọi nghịch cảnh.

Ngày 24 tháng 6 năm 2026, Đại tá, Anh hùng LLVTND La Văn Cầu nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng tại Hà Nội, hưởng thọ 94 tuổi.

Người con ưu tú của núi rừng Cao Bằng đã trở về với đất mẹ. Dù ông đã đi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ 18 tuổi ôm bộc phá bằng một cánh tay còn lại vẫn sẽ mãi khắc sâu vào lịch sử dân tộc.

Lời thề năm nào của ông sẽ còn vang vọng mãi qua bao thế hệ:

Chỉ cần trái tim còn đập, con người ta vẫn còn có thể đứng lên. Khi Tổ quốc cần, người lính vẫn luôn sẵn sàng bước về phía trước!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn