LA VĂN CẦU – “TRÁI TIM CÒN ĐẬP, CÒN CHIẾN ĐẤU”
Lịch sử Việt Nam có một câu chuyện. Người chiến sĩ La Văn Cầu.

Năm 1948, La Văn Cầu nhập ngũ. Ông tham gia nhiều trận chiến và dần trưởng thành trong chiến đấu.
Nhưng trận đánh để lại dấu ấn sâu sắc nhất trong cuộc đời ông là trận Đông Khê, mở màn Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950.
Đông Khê là một cứ điểm quan trọng của quân Pháp trên tuyến Đường số 4. Muốn phá thế phòng ngự của địch, quân ta phải đánh chiếm được nơi đây.
Đêm 17/9/1950, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá đánh vào lô cốt địch.
Giữa tiếng súng, tiếng nổ và ánh sáng chớp lửa của chiến trường, ông ôm khối bộc phá tiến lên.
Rồi một viên đạn địch trúng vào tay phải.
Cánh tay bị thương nặng, gần như đứt lìa.
Ông ngất đi.
Nhưng khi tỉnh lại, điều đầu tiên La Văn Cầu nghĩ tới không phải là vết thương mà là nhiệm vụ.
Khối bộc phá vẫn còn đó.
Lô cốt địch vẫn chưa bị phá.
Ông nhờ đồng đội chặt phần cánh tay bị thương để khỏi vướng, sau đó dùng tay trái tiếp tục ôm khối bộc phá tiến lên.
Theo lời kể của chính La Văn Cầu được Báo Quân đội nhân dân ghi lại, ông đã áp sát lô cốt, kích nổ khối bộc phá và ngất đi sau tiếng nổ. Hành động ấy góp phần mở đường cho đồng đội xung phong.
Điều đáng xúc động là sau này, khi kể lại câu chuyện, ông không nói về mình như một người phi thường.
Ông luôn nhắc đến đồng đội.
Ông từng nói một câu đã trở thành biểu tượng:
“Trái tim còn đập thì còn chiến đấu.”
Cánh tay phải của người chiến sĩ trẻ đã nằm lại ở Đông Khê.
Nhưng từ đó, tên tuổi La Văn Cầu trở thành biểu tượng của ý chí và nghị lực.
Chiến tranh đã đi qua.
Ông sống tiếp nhiều thập kỷ sau chiến tranh và luôn nhắc thế hệ trẻ về trách nhiệm với Tổ quốc.
Năm 2026, Anh hùng LLVT nhân dân La Văn Cầu qua đời. Nhưng câu chuyện Đông Khê và hình ảnh người chiến sĩ ôm bộc phá bằng cánh tay trái vẫn còn trong ký ức lịch sử.


