Anh hùng Lực lượng vũ trang

La Văn Cầu – trái tim còn đập, còn chiến đấu

La Văn Cầu – trái tim còn đập, còn chiến đấu

Tuyên Quang20/08/2026Xã Tân Châu (Đoàn xã Tân Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trận Đông Khê tháng 9.1950, người chiến sĩ dân tộc Tày La Văn Cầu bị thương nặng, cánh tay phải gần như dập nát. Giữa lúc trận đánh đang diễn ra ác liệt, ông đề nghị đồng đội cắt phần tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Với cánh tay còn lại, ông ôm khối bộc phá lao về phía lô cốt địch. Hơn bảy thập niên sau, câu chuyện ấy vẫn được nhắc lại như một biểu tượng về ý chí của người lính Việt Nam.


Người con vùng biên đi theo cách mạng

La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, nay thuộc xã Đình Phong, tỉnh Cao Bằng.

Tuổi thơ của ông gắn với vùng biên giới phía Bắc, nơi người dân phải sống dưới ách áp bức của thực dân Pháp và chứng kiến những biến động dữ dội của đất nước.

Năm 1948, khi mới 16 tuổi, La Văn Cầu nhập ngũ, vào Đại đội 671, Trung đoàn 174.

Một chàng trai miền núi bước vào quân đội trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp.

Ông học cách sử dụng súng.

Học cách hành quân.

Học cách vượt qua những cung đường rừng núi.

Và quan trọng hơn, học cách chiến đấu trong một cuộc chiến mà mỗi trận đánh đều đòi hỏi sự gan dạ và ý chí.

Những năm tháng đầu quân ngũ cũng là thời gian La Văn Cầu trưởng thành rất nhanh.

Ông tham gia nhiều trận đánh và dần trở thành một chiến sĩ có kinh nghiệm.

Nhưng tên tuổi La Văn Cầu thực sự đi vào lịch sử từ một trận đánh ở Đông Khê.


Đông Khê – nơi người lính trẻ đối mặt với lô cốt

Tháng 9.1950, quân đội ta mở Chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950.

Đây là chiến dịch tiến công quy mô lớn đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam, nhằm tiêu diệt một bộ phận quan trọng sinh lực địch, khai thông biên giới Việt – Trung và mở rộng căn cứ địa Việt Bắc.

Đông Khê là vị trí then chốt.

Muốn phá vỡ tuyến phòng thủ của quân Pháp trên đường số 4, phải đánh chiếm cứ điểm này.

Ngày 16.9.1950, chiến dịch bắt đầu.

Trận đánh kéo dài trong điều kiện vô cùng ác liệt.

Các chiến sĩ phải vượt qua nhiều lớp hàng rào, bãi mìn và hệ thống lô cốt kiên cố.

Trong đội hình ấy có La Văn Cầu.

Ông là tổ trưởng tổ bộc phá.

Nhiệm vụ của tổ là mở đường qua hàng rào và phá các vị trí phòng ngự, tạo cửa mở cho bộ đội xung phong.

Đó là công việc của những người lính thường phải đi trước đội hình.

Họ mang theo những khối thuốc nổ nặng.

Tiến sát vị trí địch.

Đặt bộc phá.

Châm ngòi.

Và tìm cách sống sót trở về.

Nhưng ở Đông Khê, nhiệm vụ ấy nguy hiểm hơn bao giờ hết.


Cánh tay phải và khối bộc phá

Ngày 17.9.1950, trận đánh bước vào thời điểm quyết liệt.

La Văn Cầu dẫn tổ bộc phá tiến lên.

Trong lúc đang chiến đấu, ông bị hỏa lực đối phương bắn trúng.

Cánh tay phải bị thương nặng, gần như dập nát.

Một người lính bình thường trong tình huống ấy có thể chỉ nghĩ đến việc tìm chỗ trú ẩn hoặc chờ được cứu chữa.

Nhưng La Văn Cầu nghĩ khác.

Nếu ông dừng lại, cửa mở chưa được phá.

Đội hình phía sau chưa thể tiến lên.

Ông yêu cầu đồng đội xử lý phần cánh tay bị thương.

Rồi tiếp tục chiến đấu.

Với cánh tay trái còn lại, La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng khoảng 12 kg, tiến về phía lô cốt.

Đó là khoảnh khắc đã trở thành một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất về tinh thần chiến đấu của người lính Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp.

Một người đang mất máu.

Một cánh tay đã bị thương nặng.

Nhưng phía trước vẫn là nhiệm vụ.

Và ông vẫn tiến lên.

Khối bộc phá được đặt vào vị trí.

Tiếng nổ vang lên.

Cửa mở được tạo ra.

Đơn vị tiếp tục tiến công.


“Trái tim còn đập, còn chiến đấu”

Có một câu nói gắn với hình tượng La Văn Cầu mà nhiều thế hệ sau này vẫn nhớ:

“Trái tim còn đập, còn chiến đấu.”

Câu nói ấy không chỉ thể hiện ý chí của một cá nhân.

Nó phản ánh tinh thần của cả một thế hệ thanh niên bước vào cuộc kháng chiến.

Họ chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn.

Vũ khí không đầy đủ.

Quân trang còn đơn sơ.

Đối phương có hệ thống cứ điểm kiên cố và hỏa lực mạnh.

Nhưng họ có một thứ mà chiến tranh không thể dễ dàng đo đếm:

ý chí.

Và đôi khi, trong một trận đánh, ý chí của một người có thể trở thành sức mạnh của cả một đơn vị.

La Văn Cầu đã làm được điều đó ở Đông Khê.


Từ Đông Khê đến danh hiệu Anh hùng

Sau Chiến dịch Biên giới, câu chuyện về La Văn Cầu được biết đến rộng rãi.

Ông trở thành một trong những tấm gương chiến đấu tiêu biểu của Quân đội nhân dân Việt Nam trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp.

Tháng 5.1952, La Văn Cầu được Nhà nước tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ông thuộc lớp những người đầu tiên được phong tặng danh hiệu cao quý này.

Nhưng danh hiệu không phải điểm kết thúc cuộc đời người lính.

Sau Đông Khê, La Văn Cầu tiếp tục tham gia chiến đấu.

Theo tư liệu của Quân đội nhân dân, ông đã tham gia 29 trận đánh lớn, nhỏ trong kháng chiến chống Pháp.

Cánh tay phải không còn nguyên vẹn.

Nhưng ông vẫn tiếp tục cuộc đời quân ngũ.


Một cánh tay mất đi, một cuộc đời còn lại

Điều khiến câu chuyện về La Văn Cầu có sức lay động không chỉ nằm ở trận Đông Khê.

Điều đáng nói hơn là những gì xảy ra sau chiến công.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước bước vào những cuộc chiến đấu mới và công cuộc xây dựng đất nước.

La Văn Cầu tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Ông mang thương tật suốt đời.

Cánh tay phải đã để lại ở chiến trường Đông Khê.

Nhưng người lính năm xưa không để thương tật trở thành dấu chấm hết.

Ông tiếp tục sống.

Tiếp tục kể về đồng đội.

Tiếp tục nhắc đến những năm tháng mà thế hệ của mình đã đi qua.

Và trở thành một nhân chứng sống của một thời kỳ đặc biệt trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam.


Người anh hùng và những năm tháng cuối đời

Ngày 24.6.2026, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu qua đời, hưởng thọ 94 tuổi.

Sự ra đi của ông khép lại cuộc đời của một trong những nhân vật tiêu biểu của thế hệ chiến sĩ trưởng thành trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp.

Ông đã sống thêm hơn 75 năm sau trận Đông Khê.

Khoảng thời gian ấy đủ dài để đất nước thay đổi nhiều lần.

Những chiến hào xưa trở thành đường phố.

Những người lính năm nào trở thành những ông già.

Những người đồng đội lần lượt ra đi.

Nhưng ký ức về Đông Khê vẫn còn.

Và trong ký ức ấy có hình ảnh một người lính trẻ dân tộc Tày ôm khối bộc phá tiến về phía lô cốt.


Không chỉ là câu chuyện về một cánh tay

Nếu chỉ kể câu chuyện La Văn Cầu mất một cánh tay ở Đông Khê, chúng ta mới kể được một phần rất nhỏ.

Điều quan trọng hơn là hiểu vì sao một người lính có thể làm được điều ấy.

Đằng sau khối bộc phá là niềm tin.

Đằng sau bước chân tiến lên là trách nhiệm với đồng đội.

Đằng sau quyết định tiếp tục chiến đấu là ý thức rằng nếu mình dừng lại, những người phía sau cũng có thể phải trả giá.

Đó là thứ sức mạnh tinh thần đã giúp một đội quân còn non trẻ đánh những trận đánh ngày càng lớn.

Đông Khê không chỉ là một trận thắng.

Đó là nơi Quân đội nhân dân Việt Nam chứng minh khả năng tổ chức và tiến hành một chiến dịch tiến công quy mô lớn.

Và những người lính như La Văn Cầu là một phần của sự trưởng thành ấy.


Trở lại Đông Khê

Nếu một ngày trở lại Đông Khê, có lẽ cảnh vật hôm nay đã khác rất nhiều so với tháng 9.1950.

Không còn tiếng súng.

Không còn những hàng rào dây thép gai.

Không còn những lô cốt trong khói lửa.

Nhưng lịch sử vẫn ở đó.

Trong từng địa danh.

Trong những bia tưởng niệm.

Trong những câu chuyện của các thế hệ.

Và trong tên của những người đã góp phần làm nên chiến thắng.

La Văn Cầu là một cái tên như thế.

Ông đã đi qua một thế kỷ gần như trọn vẹn của đất nước.

Từ một chàng trai Tày ở vùng biên Cao Bằng, trở thành người lính.

Từ người lính trở thành Anh hùng.

Từ chiến trường trở thành nhân chứng của lịch sử.

Rồi cuối cùng trở về với đất mẹ.


La Văn Cầu đã mất một cánh tay ở Đông Khê.

Nhưng ông không để mất ý chí chiến đấu.

Hơn bảy thập niên sau trận đánh ấy, cánh tay của người lính năm xưa đã không còn.

Những người cùng chiến đấu với ông cũng phần lớn đã đi xa.

Nhưng câu chuyện về người chiến sĩ ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại vẫn còn đó.

Không phải để ca ngợi chiến tranh.

Mà để nhắc những thế hệ sau rằng:

Có những thời điểm, lịch sử được viết nên bởi những con người bình thường đã làm những việc phi thường.

Và ở Đông Khê, tháng 9.1950, La Văn Cầu là một trong những con người như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn