LA VĂN CẦU – TUỔI HAI MƯƠI KHÔNG LÙI BƯỚC
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

Có những khoảnh khắc, người ta chỉ có thể lựa chọn giữa nỗi đau của bản thân và sự sống còn của đồng đội. Trong trận Đông Khê năm 1950, giữa tiếng đạn bom dồn dập, La Văn Cầu bị thương nặng. Cánh tay phải của anh gần như dập nát. Máu chảy, nhưng phía trước vẫn là trận địa, phía sau là những người đồng đội đang chờ anh mở đường.
Anh không rời vị trí.
Khi biết cánh tay không thể cứu được, La Văn Cầu nhờ đồng đội chặt bỏ phần tay bị thương. Không tiếng khóc, không một lời than. Chỉ có một người lính trẻ nghiến chặt răng, gượng dậy và tiếp tục cầm bộc phá bằng cánh tay còn lại.
Anh lại tiến về phía trước.
Tiếng nổ vang lên. Lô cốt địch bị phá. Con đường cho đồng đội mở ra.
Còn anh, người thanh niên năm ấy, đã để lại một phần tuổi trẻ của mình giữa chiến trường Đông Khê.
Sau này, người ta nhắc đến La Văn Cầu như một người anh hùng. Nhưng có lẽ, trong giây phút ấy, anh không nghĩ mình đang làm một điều phi thường. Anh chỉ nghĩ đơn giản rằng:
“Đồng đội còn ở phía trước. Mình không thể lùi.”
Chiến tranh đã đi qua. Cánh tay ấy không thể trở lại, nhưng câu chuyện về người lính trẻ năm nào vẫn còn mãi trong lòng mọi người. Bởi có những người đã dùng máu của tuổi hai mươi để viết nên hai chữ: Tổ quốc.
La Văn Cầu – một thời hoa lửa, một tuổi trẻ không bao giờ lùi bước.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



