LA VĂN CẦU – XIN CHẶT CÁNH TAY ĐỂ TIẾP TỤC XUNG PHONG
Lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi nhận biết bao tấm gương anh hùng với lòng quả cảm phi thường. Trong số đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu là biểu tượng sáng ngời của ý chí "quyết chiến quyết thắng", sẵn sàng hy sinh một phần thân thể để hoàn thành nhiệm vụ.
La Văn Cầu sinh năm 1932 trong một gia đình dân tộc Tày tại huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ của anh gắn với núi rừng biên giới và cuộc sống nghèo khó. Chứng kiến quê hương bị thực dân Pháp chiếm đóng, người dân sống trong cảnh cơ cực, anh sớm nuôi chí đánh giặc cứu nước.
Năm 1948, khi mới mười sáu tuổi, La Văn Cầu tình nguyện gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam.
Trong đơn vị, anh luôn là người xông xáo, chịu khó rèn luyện và không bao giờ từ chối nhiệm vụ khó khăn.
Năm 1950, quân đội ta mở Chiến dịch Biên giới Thu – Đông, nhằm tiêu diệt cứ điểm Đông Khê và khai thông tuyến biên giới Việt – Trung.
Đây là một trong những chiến dịch lớn đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ đánh vào lô cốt kiên cố của quân Pháp.
Muốn mở đường cho bộ đội xung phong, phải phá được hàng rào thép gai và các hỏa điểm của địch.
La Văn Cầu nhận nhiệm vụ mang bộc phá lao lên phía trước.
Giữa lúc anh đang áp sát mục tiêu, đạn địch bắn dữ dội.
Một viên đạn trúng vào cánh tay phải.
Máu chảy rất nhiều.
Cánh tay gần như đứt lìa, chỉ còn dính lại một phần nhỏ.
Đồng đội chạy tới định đưa anh về tuyến sau.
Nhưng La Văn Cầu lắc đầu:
"Không! Phải đánh xong đã!"
Cánh tay bị thương quá nặng, vừa đau đớn vừa vướng víu khiến anh không thể tiếp tục ôm bộc phá.
Biết mình không còn nhiều thời gian, anh nghiến răng nói với đồng đội:
"Đồng chí... chặt giúp tôi cánh tay!"
Người đồng đội sững sờ.
Không ai nỡ làm điều đó.
La Văn Cầu lại giục:
"Nhanh lên! Không kịp mất!"
Cuối cùng, đồng đội buộc phải dùng dao cắt phần cánh tay đã dập nát.
Không một tiếng kêu.
Không một lời than.
La Văn Cầu dùng cánh tay còn lại ôm chặt khối bộc phá, tiếp tục bò lên phía trước.
Đến sát lô cốt địch, anh đặt bộc phá rồi hô lớn:
"Xung phong!"
Một tiếng nổ vang trời.
Lô cốt bị phá hủy.
Bộ đội ta đồng loạt xông lên tiêu diệt quân địch và giành thắng lợi.
Sau trận đánh, La Văn Cầu được đồng đội đưa về cứu chữa.
Anh mất đi một cánh tay nhưng vẫn giữ được tính mạng.
Chiến công của anh nhanh chóng lan khắp các đơn vị.
Ai cũng xúc động trước ý chí phi thường của người chiến sĩ trẻ.
Năm 1952, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký quyết định phong tặng La Văn Cầu danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Đó là phần thưởng xứng đáng dành cho người chiến sĩ đã đặt nhiệm vụ lên trên cả bản thân mình.
Sau chiến tranh, La Văn Cầu tiếp tục công tác, thường xuyên gặp gỡ thanh niên và học sinh để kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ.
Ông luôn nhắc nhở:
"Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là sự đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người."
Ngày nay, câu chuyện về La Văn Cầu vẫn được kể trong các trường học, đơn vị quân đội và các buổi sinh hoạt truyền thống như một biểu tượng của ý chí kiên cường.
Đối với thế hệ trẻ, tấm gương của Anh hùng La Văn Cầu nhắc nhở rằng khi đã có lý tưởng đúng đắn, con người có thể vượt qua những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua. Chúng ta không cần hy sinh như các thế hệ cha anh, nhưng hãy học ở họ tinh thần vượt khó, lòng dũng cảm, ý chí vươn lên và trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Đó chính là ngọn lửa thiêng của "Thời hoa lửa" vẫn luôn cháy sáng trong trái tim mỗi người Việt Nam.



