LẠC GIỮA RỪNG SÂU
Trong những năm tháng ở chiến trường Campuchia, ông Lê Gia Hứa vừa làm nhiệm vụ y tá, vừa làm nhiệm vụ liên lạc cho Sư đoàn và trực tiếp tham gia chiến đấu. Những nhiệm vụ ấy đưa ông đến nhiều nơi, trong những điều kiện khác nhau của chiến trường. Trong đó, có một lần làm nhiệm vụ liên lạc đã để lại trong ông một ký ức đặc biệt: ông bị lạc giữa rừng sâu.
Đó là một trong những kỷ niệm sinh tử mà nhiều năm sau ông vẫn nhớ.
Khi thực hiện nhiệm vụ liên lạc, ông bị mất phương hướng và không tìm được đường trở về đơn vị. Giữa rừng sâu, ông không biết mình đang ở đâu và cũng không biết phải đi theo hướng nào để trở về.
Trong hoàn cảnh ấy, việc tiếp tục di chuyển khi trời tối là điều rất khó khăn. Không xác định được phương hướng, ông phải tìm cách ở lại một nơi an toàn và chờ đến khi có thể nhìn rõ hơn.
Nhưng giữa lúc đang bị lạc, ông nghe thấy tiếng xe chạy ầm ầm ở gần đó.
Tiếng xe khiến tình hình càng trở nên căng thẳng. Ông không thể phân biệt được những chiếc xe đang chạy gần mình là xe của quân ta hay quân địch.
Không biết đó là phía nào, ông không dám tùy tiện đi ra.
Ông đã cài sẵn đạn vào súng, rồi tìm một lùm cây để nấp. Ông ở trong lùm cây ấy và chờ đợi suốt đêm.
Đó là một đêm dài đối với người lính đang bị lạc giữa rừng sâu.
Phía ngoài là những tiếng xe chạy ầm ầm, nhưng ông không biết đó là quân ta hay quân địch. Trong tay ông có khẩu súng đã được cài sẵn đạn. Ông chỉ có thể nấp trong lùm cây, chờ trời sáng để tìm đường.
Trong những năm tháng chiến tranh, người lính thường xuyên phải đối diện với những tình huống mà không thể biết trước điều gì sẽ xảy ra. Lần bị lạc ấy đối với ông Hứa cũng là một tình huống như vậy.
Ông không biết mình đang cách đơn vị bao xa.
Ông cũng không biết phải đi hướng nào.
Ông chỉ biết rằng mình đang ở giữa rừng sâu và cần phải chờ đến sáng.
Đêm cứ thế trôi qua.
Đến sáng sớm, khi trời bắt đầu sáng, ông nghe thấy tiếng gà rừng gáy.
Tiếng gà rừng đã giúp ông xác định được hướng.
Từ âm thanh ấy, ông bắt đầu tìm đường về đơn vị. Sau một thời gian tìm kiếm, ông đã trở về được nơi đóng quân.
Điều khiến ông bất ngờ là nơi ông nấp trong đêm chỉ cách đơn vị khoảng 500 mét.
Khoảng cách ấy không quá xa. Nhưng trong đêm tối giữa rừng sâu, khi mất phương hướng, 500 mét lại trở thành một khoảng cách mà ông không thể tự xác định được.
Nếu không nghe thấy tiếng gà rừng vào sáng sớm, ông có thể vẫn tiếp tục mất phương hướng.
Khi ông trở về, đồng đội đã chờ đợi ông trong lo lắng.
Anh em trong đơn vị nhìn thấy ông trở về thì xúc động và khóc. Trước đó, mọi người đã nghĩ rằng ông có thể đã bị địch bắt hoặc hy sinh.
Đối với những người cùng chiến đấu với nhau, việc một người đi làm nhiệm vụ rồi mất liên lạc trong rừng sâu là điều khiến tất cả lo lắng. Không ai biết người ấy đang ở đâu, có an toàn hay không.
Vì thế, khi ông Hứa trở về, sự lo lắng được giải tỏa.
Ông đã trở về sau một đêm giữa rừng sâu.
Lần ấy, ông không bị địch bắt, cũng không hy sinh. Ông trở về với đơn vị và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.
Nhưng ký ức về đêm bị lạc ấy vẫn ở lại.
Nó trở thành một trong những câu chuyện mà ông nhớ khi nói về những năm tháng chiến trường Campuchia. Đó cũng là một trong những lần ông cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm của công việc liên lạc.
Làm nhiệm vụ liên lạc đồng nghĩa với việc phải di chuyển. Trong điều kiện chiến trường, chỉ một lần mất phương hướng cũng có thể khiến người lính rơi vào tình huống nguy hiểm.
Ông Hứa đã trải qua tình huống ấy.
Ông không biết mình đang ở đâu, không biết tiếng xe gần đó là của ai và không biết mình phải đi về hướng nào. Vì vậy, ông chọn cách nấp trong lùm cây, cài sẵn đạn vào súng và chờ qua đêm.
Đó là cách ông tự bảo vệ mình trong hoàn cảnh không thể xác định được tình hình xung quanh.
Đến sáng, tiếng gà rừng đã giúp ông tìm lại phương hướng.
Và chỉ sau khi trở về, ông mới biết nơi mình nấp chỉ cách đơn vị khoảng 500 mét.
Điều này khiến ông càng nhớ về đêm hôm ấy. Một khoảng cách rất gần nhưng trong hoàn cảnh rừng sâu và bóng tối, ông lại không thể tìm thấy đường.
Lần bị lạc ấy cũng khiến ông càng hiểu hơn về sự may mắn của mình.
Sau này, ông tự nhận mình là người có “phúc phận tổ tiên” nên mới sống sót trở về sau những năm tháng chiến tranh. Lần lạc giữa rừng sâu là một trong những lần mà ông cảm nhận rõ sự may mắn ấy.
Ông đã từng nghĩ mình có thể không bao giờ trở về miền Bắc.
Khi ra đi, ông đã có một cô con gái nhỏ. Trong chiến tranh, chứng kiến đồng đội hy sinh và trải qua những tình huống nguy hiểm, ông hiểu rằng việc trở về không phải điều chắc chắn.
Lần bị lạc trong rừng càng cho ông thấy điều đó.
Chỉ cách đơn vị khoảng 500 mét, nhưng trong đêm tối ông vẫn không tìm được đường. Những tiếng xe chạy gần đó khiến ông không biết đâu là địch, đâu là ta. Ông phải nấp trong lùm cây suốt đêm, chờ đến khi trời sáng.
Và cuối cùng, tiếng gà rừng đã giúp ông tìm được đường về.
Khi trở về, ông không chỉ tìm thấy đơn vị mà còn gặp lại những người đồng đội đã chờ mình. Những giọt nước mắt của anh em là điều ông nhớ mãi.
Đó là tình đồng đội trong những năm tháng chiến tranh.
Một người đi làm nhiệm vụ bị mất liên lạc, những người ở lại lo lắng và chờ đợi. Khi người ấy trở về bình an, niềm vui không thể chỉ diễn tả bằng lời.
Với ông Hứa, lần trở về ấy cũng là một kỷ niệm đặc biệt của cuộc đời quân ngũ.
Ông đã đi qua nhiều nhiệm vụ trong chiến tranh. Từ người y tá phụ trách sức khỏe cho Bộ tư lệnh Sư đoàn, ông trở thành người làm nhiệm vụ liên lạc và trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia.
Trong hành trình ấy, có những nhiệm vụ ông hoàn thành cùng đồng đội, nhưng cũng có lúc ông phải đối diện với nguy hiểm gần như một mình.
Lần lạc giữa rừng sâu là một ký ức như thế.
Ông không kể về nó như một chiến công lớn. Đó chỉ là một lần ông bị lạc, một lần phải nấp trong lùm cây suốt đêm, một lần nghe tiếng xe mà không biết địch hay ta và một buổi sáng nghe tiếng gà rừng để tìm đường về.
Nhưng chính những điều tưởng như giản dị ấy lại trở thành những ký ức khó quên của người lính.
Bởi trong chiến tranh, một đêm bình an trở về cũng là một điều đáng quý.
Và với ông Lê Gia Hứa, đêm giữa rừng sâu năm ấy mãi là một dấu mốc trong “thời hoa lửa” – nơi ông từng bị lạc, từng nghĩ đến sự nguy hiểm, nhưng cuối cùng đã tìm được đường trở về với đơn vị và những người đồng đội đang chờ đợi mình.



