Lái Đò Sinh Tử Trên Sông Thạch Hãn
Năm 1972, bà Nguyễn Thị Hồng mới ngoài đôi mươi. Là nữ du kích, bà cùng bố chồng chèo đò ngày đêm trên sông Thạch Hãn, chở bộ đội, vũ khí, lương thực vào Thành cổ. Pháo địch bắn như mưa. Nước sông đỏ máu. Nhiều chuyến đò trúng đạn, anh em rơi xuống nước ngay trước mặt. Có những đêm chở cả tiểu đội, bom nổ tung tóe, bà phải nằm sấp trên thuyền để chèo, tay run lên vì sợ, nhưng không dám dừng. Bố chồng bà bị thương, máu chảy, nhưng vẫn nói: “Chèo tiếp, đừng để bộ đội chờ.” Họ chở lương thực, đạn d
Năm 1972, bà Nguyễn Thị Hồng mới ngoài đôi mươi. Là nữ du kích, bà cùng bố chồng chèo đò ngày đêm trên sông Thạch Hãn, chở bộ đội, vũ khí, lương thực vào Thành cổ.
Pháo địch bắn như mưa. Nước sông đỏ máu. Nhiều chuyến đò trúng đạn, anh em rơi xuống nước ngay trước mặt. Có những đêm chở cả tiểu đội, bom nổ tung tóe, bà phải nằm sấp trên thuyền để chèo, tay run lên vì sợ, nhưng không dám dừng.
Bố chồng bà bị thương, máu chảy, nhưng vẫn nói: “Chèo tiếp, đừng để bộ đội chờ.”
Họ chở lương thực, đạn dược vào, chở thương binh ra, rồi lại quay vào sông lửa. Sông Thạch Hãn dần trở thành một nghĩa trang không bia mộ, nơi đáy sông còn nằm lại bao người bạn, bao đồng đội.
Giờ đây, mỗi lần thả hoa đăng trên sông, bà Hồng vẫn khóc. Chiến tranh đã cướp đi quá nhiều, nhưng giữa lửa đạn, nó cũng để lại tình người ấm áp - thứ ánh sáng hiếm hoi trong bóng tối chiến tranh.



