Lại nhớ về năm 1980
Lại nhớ về năm 1980: Sau mấy tháng giữ chốt Mã Quỳnh C 6 nhận lệnh hành quân đến xây dựng điểm chốt 559 ở thị trấn Thông Nông, từ chân lên đỉnh chốt với sức lính trẻ phải đi mất 90 phút. Một ngày kia tôi, Tuyên(A trưởng) và Lâm được giao nhiệm vụ làm hầm chữ A ở triền dốc tại đỉnh chốt 559, sau khi đào xong, chúng tôi xuống khe núi chặt được một cây gỗ Sau Sau để làm xà nóc hầm, cây gỗ tương đói to nên rất nặng, tôi và Lâm khênh cây lên một đoạn dài thì nghỉ, sau đó Tuyên thay tôi để cùng Lâm kh
Lại nhớ về năm 1980: Sau mấy tháng giữ chốt Mã Quỳnh C 6 nhận lệnh hành quân đến xây dựng điểm chốt 559 ở thị trấn Thông Nông, từ chân lên đỉnh chốt với sức lính trẻ phải đi mất 90 phút. Một ngày kia tôi, Tuyên(A trưởng) và Lâm được giao nhiệm vụ làm hầm chữ A ở triền dốc tại đỉnh chốt 559, sau khi đào xong, chúng tôi xuống khe núi chặt được một cây gỗ Sau Sau để làm xà nóc hầm, cây gỗ tương đói to nên rất nặng, tôi và Lâm khênh cây lên một đoạn dài thì nghỉ, sau đó Tuyên thay tôi để cùng Lâm khênh cây lên (Lâm đi trước, tuyên đi sau) tôi vác súng đi cuối, đền khu vục hầm thì Tuyên đếm 123 để quẳng cây xuống thì… Ầm, một tiếng nổ chát chúa vang lên, sau khí khói, bụi Tan tôi thấy Lâm nằm ôm tay, ngực đau đớn, Tuyên nằm bất động một lúc sau đồng đội sơ cứu băng bó cho Lâm, lật tìm người Tuyên nhưng không tìm thấy vết thương đâu cả… Sau đó chúng tôi vận chuyển Tuyên và Lâm đến bệnh viện huyện Thông Nông, tay và phổi của Lâm bị thương do mảnh lựu đạn, Tuyên bị mảnh lựu đạn găm vào thái dương hy sinh. Hôm sau kiểm tra hiện trường mới biết sau khi rút lui quân địch gài lại bẫy lựu đạn. Không hiểu tại sao 3 người dùng chung một quả lựu đạn mà tôi lại bình yên?!?



