"Lái xe giữa Trường Sơn là làm bạn với cái chết từng ngày".
Đường Trường Sơn – tuyến chi viện chiến lược xuyên suốt Bắc – Nam – không chỉ là đường mòn mà là hệ thống hậu cần sống còn của cả cuộc kháng chiến.
Vận chuyển hàng hóa trên tuyến Trường Sơn, những người lính lái xe như ông Học phải vượt địa hình hiểm trở, đèo cao, suối sâu giữa mưa bom, bão đạn và chất độc hóa học rải khắp rừng núi. Những chiếc xe vận tải lớn là mục tiêu dễ dàng của máy bay AC-130. "Các chiến sĩ lái xe của chúng ta hy sinh rất nhiều, đơn vị phải tuyển quân liên tục". Chưa kể các chiến sĩ còn làm nhiệm vụ mở đường, xe đi xuyên rừng cây mới không bị địch phát hiện, thì phải vượt qua rừng Trường Sơn trùng trùng điệp điệp, nơi rừng thiêng nước độc với muỗi với vắt, bệnh tật sốt rét...".



"Ai đi bộ đội Trường Sơn mà chưa bị sốt rét thì chưa được gọi là bộ đội Trường Sơn".
Lời ông như một mũi kim xuyên qua lớp vỏ vô tư của Lâm. Trước giờ em chỉ biết ông từng đi bộ đội – là cầm súng lao ra trực diện với địch. Nhưng giờ em hiểu thêm rằng, yêu nước - còn là những công tác hậu cần tiếp tế vô cùng quan trọng cho mặt trận tiền tuyến.

Người ông từng xông pha Trường Sơn năm nào bồi hồi nhìn đứa cháu trai – giờ đã là một thiếu niên – như nhìn vào một tấm gương phản chiếu thời gian.

“Đây là lần đầu tiên cháu nó ngồi chăm chú nghe ông kể chuyện đấy". Ông Học bật cười, giọng vừa xúc động vừa bùi ngùi. “Cháu nó còn bận học, cũng chỉ cuối tuần nó mới về thôi. Thế là lần đầu tiên, hai ông cháu có một cuộc nói chuyện tử tế”.
“Em nó giờ cũng lớn rồi, cũng cần biết thêm về thế hệ ông cha đã gây dựng, bảo vệ đất nước như thế nào”.




