LÀM ĐƯỜNG TẠI CẦU GÁC GA LONG
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, cầu Gác Ga Long trở thành một trong những điểm giao thông quan trọng trên tuyến đường chi viện cho chiến trường. Mỗi ngày, từng đoàn xe, từng chuyến hàng vẫn phải vượt qua nơi đây để tiếp tục hành trình về phía trước.
Nhưng chiến tranh không cho phép con đường được bình yên.
Bom đạn liên tục dội xuống, những hố bom xuất hiện dày đặc, cầu đường nhiều lần bị đánh phá, tuyến giao thông có lúc tưởng như bị chia cắt. Thế nhưng, ngay sau mỗi trận bom, khi khói lửa còn chưa tan, lực lượng thanh niên xung phong, bộ đội công binh và Nhân dân lại có mặt, bắt tay vào san lấp hố bom, sửa chữa cầu đường, khôi phục tuyến giao thông.
Không có những phương tiện hiện đại, họ làm việc chủ yếu bằng sức người và những dụng cụ đơn sơ. Đất đá được san lấp từng chút một, từng đoạn đường được khôi phục trong tiếng bom đạn vẫn còn vọng lại.
Có những người vừa rời tay cuốc, tay xẻng để tránh bom, nhưng khi tiếng bom vừa dứt, họ lại trở về vị trí cũ. Con đường phía trước phải được thông suốt.
Bởi phía sau con đường ấy là những chuyến hàng, là lương thực, thuốc men, là sự chi viện cho chiến trường; và phía trước là những người lính đang ngày đêm chiến đấu.
Cầu Gác Ga Long vì thế không chỉ là một địa danh của chiến tranh. Nơi đây còn ghi dấu ý chí, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người giữ đường.
Họ không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, nhưng từng nhát cuốc, từng gánh đất, từng giờ bám trụ giữa mưa bom đã trở thành một phần của cuộc chiến đấu.
Con đường được nối lại bằng mồ hôi, bằng lòng quả cảm và cả sự hy sinh của những con người bình dị.
Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những cung đường đã đổi thay, cầu Gác Ga Long vẫn nhắc chúng ta nhớ về một thế hệ đã sống và chiến đấu với một niềm tin giản dị mà lớn lao:
Đường còn thông – chiến trường còn được tiếp sức.
Và phía sau mỗi con đường bình yên hôm nay là biết bao dấu chân của những người đã không tiếc tuổi xuân vì Tổ quốc.



