Bài viết

Làm gì cũng vì đất nước

Phạm Phương Uyên

Đồng Tháp22/08/2026phường Đồ Sơn (phường Đồ Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Bình trong tâm tưởng của nhiều thế hệ người Việt còn là một lãnh đạo có tầm chiến lược, có chiều sâu nhân văn, luôn đau đáu với vận mệnh đất nước và con người Việt Nam. Từ năm 1976 đến năm 1987, bà đảm nhận vị trí Bộ trưởng Bộ Giáo dục. Lần đầu tiên ngành giáo dục có ngày tôn vinh riêng, ngày 20/11 được chọn làm Ngày Nhà giáo Việt Nam; các danh hiệu như “Nhà giáo nhân dân”, “Nhà giáo ưu tú” được ghi nhận chính thức. Đây không chỉ là chính sách mang tính tri ân, mà còn phản ánh tầm nhìn chiến lược của một người lãnh đạo lấy con người làm trung tâm, coi giáo dục là nền tảng cho sự phát triển bền vững.

Trong cuốn sách “Tấm lòng với đất nước”, bà Nguyễn Thị Bình còn chia sẻ về những trăn trở, suy tư và cả những khoảnh khắc riêng tư trong bối cảnh đất nước bắt đầu vào thời cuộc đổi mới và phát triển.

Ở bài viết “Phó Chủ tịch nước”, bà đã nhắc lại câu chuyện Tổng Bí thư Đỗ Mười đến và báo tin bà được Bộ Chính trị đề cử vào vị trí Phó Chủ tịch nước nhiệm kỳ sau. Năm đó bà 65 tuổi, đã có ý định chuyển vào TP Hồ Chí Minh sống với em trai mình. Kể từ khi tập kết ra Bắc, chiến đấu và công tác, bà đã có 36 năm sống ở Hà Nội, có nghĩa là còn nhiều hơn thời gian bà lớn lên và hoạt động ở miền Nam. Ban đầu, bà từ chối, nhưng rồi lại nghĩ: “Mình có làm gì cũng là vì đất nước, không phải vì mục đích nào khác”. Tinh thần trách nhiệm của một người yêu nước đã cho bà thêm sức khỏe, niềm tin để phụng sự đất nước thêm 10 năm nữa trong 2 nhiệm kỳ Phó Chủ tịch nước.

98 năm tuổi đời, 79 tuổi Đảng và hàng chục năm cống hiến cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc, phụng sự vẹn tròn cho đất nước, với nhiều người Việt Nam, bà Nguyễn Thị Bình là “trăm năm có một”. Lòng họ đã tạc tượng bà như một nữ anh hùng lâu lắm rồi!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn