Lâm Quốc Dũng – Người tạo những thân phận bí mật
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương
Lâm Quốc Dũng (sinh năm 1949), quê ở Củ Chi, Sài Gòn, bí danh Dũng “râu”, là một chiến sĩ quân báo của lực lượng Biệt động Sài Gòn – Gia Định. Từ khi mới 14 tuổi, ông đã xung phong nhập ngũ. Sau đó, ông được đào tạo về khắc dấu, điêu khắc và được giao một nhiệm vụ đặc biệt: làm giấy tờ giả cho cán bộ, chiến sĩ hoạt động trong nội thành Sài Gòn.
“Vũ khí” không có tiếng nổ
Trong chiến tranh, muốn đưa một chiến sĩ từ căn cứ vào nội đô Sài Gòn, không chỉ cần vũ khí.
Họ còn cần một thân phận hợp pháp.
Bởi trên đường vào thành phố có vô số trạm kiểm soát. Chỉ cần giấy tờ có một chi tiết bất thường, người chiến sĩ có thể bị bắt.
Vì thế, công việc của Lâm Quốc Dũng tuy không có tiếng súng nhưng lại vô cùng quan trọng.
Ông dùng những dụng cụ rất đơn giản như bút, dao khắc, thước, compa, máy ảnh để tạo ra những giấy tờ gần như thật.
Đồng đội gọi ông là “Dũng Quận trưởng”, bởi ông có thể mô phỏng chữ ký của nhiều quận trưởng, trưởng ty và cán bộ chính quyền Sài Gòn.
Những tấm “bùa hộ mệnh”
Năm 1967, ông chính thức được giao nhiệm vụ làm giấy tờ giả cho lực lượng biệt động.
Ông phải làm đủ loại giấy tờ: căn cước dân sự, căn cước quân nhân, giấy hoãn dịch, giấy phép, chứng chỉ tại ngũ...
Mỗi loại giấy lại có những đặc điểm riêng.
Màu mực phải giống.
Chữ ký phải giống.
Con dấu phải giống.
Ngay cả cách dán ảnh cũng phải giống.
Chỉ một lỗi nhỏ cũng có thể khiến người mang giấy tờ bị phát hiện và bắt giữ.
Vì vậy, những giấy tờ do ông làm được đồng đội ví như “tấm bùa hộ mệnh” khi đi qua các trạm kiểm soát.
Gần 300 thân phận giữa lòng địch
Trước Tết Mậu Thân 1968, lực lượng biệt động cần đưa khoảng 200 cán bộ, chiến sĩ vào nội đô để chuẩn bị cho các trận đánh.
Khối lượng công việc dồn lên vai người chiến sĩ trẻ.
Ông phải đến tận nơi chụp ảnh, lấy dấu vân tay, rồi ngày đêm hoàn thiện từng bộ giấy tờ.
Sau này, tổng số giấy tờ giả ông làm trong những năm chiến tranh lên tới gần 300 bộ.
Mỗi tấm giấy được hoàn thành đồng nghĩa với một người lính có thêm cơ hội vượt qua cửa kiểm soát.
Nhưng ông cũng hiểu rằng phía sau mỗi tấm giấy là một mạng người.
Nếu ông làm sai, người mang nó có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Cuộc đấu trí với “Căn cước Rồng xanh”
Sau Tết Mậu Thân, đối phương phát hiện nhiều giấy tờ giả nên thay đổi hệ thống căn cước bằng loại “Căn cước Rồng xanh”, được in bằng công nghệ hiện đại và rất khó làm giả.
Tưởng như con đường đưa lực lượng vào nội đô đã bị chặn lại.
Nhưng Dũng “râu” không bỏ cuộc.
Ông nghiên cứu từng chi tiết của mẫu căn cước mới, từ hình ảnh, chữ viết đến con dấu.
Sau nhiều ngày miệt mài, ông đã mô phỏng được mẫu căn cước mới để tiếp tục tạo vỏ bọc cho cán bộ, chiến sĩ hoạt động trong thành phố.
Đó là một cuộc đấu trí đặc biệt.
Không phải bằng súng.
Không phải bằng bom.
Mà bằng đôi mắt, bàn tay và sự chính xác đến từng nét mực.
Người nằm trong danh sách truy nã
Suốt khoảng 9 năm thực hiện nhiệm vụ đặc biệt trong Quân khu, Lâm Quốc Dũng luôn đứng trước nguy cơ bị phát hiện.
Sau Tết Mậu Thân 1968, ông trở thành một trong những người bị Nha Cảnh sát Đô thành truy lùng.
Đối phương biết có một người đang tạo ra những “thân phận” giúp lực lượng biệt động đi lại ngay trong lòng Sài Gòn.
Nhưng họ không dễ dàng tìm được ông.
Ông tiếp tục làm công việc ấy cho đến ngày đất nước thống nhất.
Một chiến công thầm lặng
Sau chiến tranh, bộ dụng cụ từng được Lâm Quốc Dũng sử dụng để làm giấy tờ giả được ông trao tặng cho Bảo tàng Biệt động Sài Gòn – Gia Định.
Những chiếc bút, con dao khắc, chiếc compa hay máy ảnh nhìn qua chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng chính những vật dụng bình thường ấy từng giúp hàng trăm cán bộ, chiến sĩ có được một thân phận hợp pháp để hoạt động giữa lòng địch.
Điều đáng nói là dù có những đóng góp đặc biệt, Lâm Quốc Dũng chưa được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND. Vì vậy, khi làm bài về ông, không nên gọi ông là “Anh hùng LLVTND”.
Người tạo những thân phận bí mật
Có những người lính bước vào chiến trường bằng tiếng súng.
Có những người lại chiến đấu bằng những công việc mà chẳng ai nhìn thấy.
Lâm Quốc Dũng thuộc về những người thứ hai.
Ông không trực tiếp tạo ra những tiếng nổ vang trời.
Ông tạo ra những tấm giấy có thể quyết định một người có đi qua được trạm kiểm soát hay không.
Đằng sau mỗi tấm giấy là một thân phận mới.
Và đằng sau những thân phận ấy là cả một cuộc chiến âm thầm giữa lòng Sài Gòn.
“Có những vũ khí không phát ra tiếng nổ, nhưng lại mở đường cho người lính đi qua lòng địch.”
Lâm Quốc Dũng – Dũng “râu”, người tạo những thân phận bí mật và góp phần giữ cho những mạch ngầm của Biệt động Sài Gòn tiếp tục hoạt động giữa lòng thành phố.


