Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÂM SƠN NÁO: NGƯỜI ĐẶC CÔNG NƯỚC ĐÁNH SẬP SIÊU HÀNG HẠM 16.500 TẤN GIỮA LÒNG SÀI GÒN

An Giang25/06/2026Hà Thị Ngọc Hương (xã Mỹ Hòa Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, cảng Sài Gòn là nơi lính Mỹ bố phòng nghiêm ngặt nhất với hệ thống lưới sắt, đèn pha công suất lớn và các đội tuần tra thả lựu đạn bạt mạng xuống nước liên tục để chống đặc công. Thế nhưng, vào rạng sáng ngày 2 tháng 5 năm 1638 (đính chính lịch sử: ngày 2/5/1964), chiến hạm Mỹ USS Card — niềm kiêu hãnh của Không lực Hải quân Hoa Kỳ — đã bị đánh chìm ngay tại bến cảng bởi một người thợ điện bình thường. Người đàn ông mang bản lĩnh thép ấy chính là Lâm Sơn Náo.

Người thợ điện cảng mang mật danh "Đặc công 65"

Lâm Sơn Náo (sinh năm 1936) sinh ra tại vùng sông nước Nhà Bè, TP. Hồ Chí Minh. Với vỏ bọc là một người thợ sửa chữa điện tại cảng Sài Gòn, ông có điều kiện đi lại, quan sát và nắm rõ quy luật tuần tra, cấu trúc các bến bãi của quân đội Mỹ - Ngụy.

Nhưng ban đêm, khi rũ bỏ bộ quần áo công nhân, ông chính là một chiến sĩ đặc công nước dũng cảm thuộc Đội biệt động 65 (F100). Nhận thấy tàu USS Card thường xuyên chở hàng chục máy bay trực thăng và hàng nghìn tấn vũ khí từ Mỹ sang tiếp tế cho chiến trường miền Nam, ban chỉ huy biệt động đã giao cho Lâm Sơn Náo nhiệm vụ phải tiêu diệt bằng được "con quái vật khổng lồ" này.

Phi vụ tiếp cận nghẹt thở trong lòng nước

Để chuẩn bị cho trận đánh, Lâm Sơn Náo cùng đồng đội đã tự chế ra hai khối thuốc nổ TNT nặng tổng cộng 80kg, được thiết kế đặc biệt có kèm theo bộ hẹn giờ bằng đồng hồ đeo tay.

Đêm ngày 1/5/1964, nhận được tin tàu USS Card vừa cập cảng, Lâm Sơn Náo cùng một đồng đội bí mật chèo một chiếc ghe nhỏ giả làm dân chài đi thả lưới bủa cá để bám sát mục tiêu. Khi đến khu vực rạch bến nghé, lính Mỹ trên bờ liên tục quét đèn pha vạt qua vạt lại và ném các quả lựu đạn định kỳ xuống nước nhằm giết chết các đặc công ngầm.

Giây phút áp sát mạn tàu khổng lồ: Chờ cho loạt lựu đạn vừa dứt, Lâm Sơn Náo lặng lẽ trút bỏ quần áo, ngậm ống thở lặn sâu xuống dòng nước tối đen. Một mình ông kéo theo hai khối thuốc nổ nặng trĩu tiếp cận vào sát mạn chiếc siêu tàu hạm cao sừng sững như một tòa nhà di động.

Bằng kinh nghiệm của một người thợ điện, ông xác định chính xác vị trí khoang máy và chân vịt của tàu — nơi điểm yếu cốt tử nhất. Ông dùng nam châm cố định chặt hai khối thuốc nổ vào thân tàu rồi cẩn thận giật kíp hẹn giờ vào đúng 3 giờ sáng.

Tiếng nổ kinh hoàng và vết nhục của Hải quân Mỹ

Sau khi rút lui an toàn về vùng căn cứ, đúng 3 giờ sáng ngày 2/5/1964, một tiếng nổ xé toạc màn đêm Sài Gòn vang lên rúng động từ phía bến cảng. Sức ép từ 80kg thuốc nổ tạo ra một lỗ thủng khổng lồ dài 8 mét, rộng 4 mét ngay sát khoang động cơ của tàu USS Card.

Nước sông tràn vào xối xả làm chiếc siêu hàng hạm 16.500 tấn chao đảo rồi chìm từ từ xuống đáy sông nhà bè, kéo theo 21 chiếc máy bay trực thăng cùng toàn bộ kho vũ khí hiện đại bị phá hủy hoàn toàn.

Trận đánh nổ ra ngay giữa trung tâm đầu não Sài Gòn đã làm rúng động toàn bộ Lầu Năm Góc. Đây là lần đầu tiên và duy nhất trong lịch sử quân sự thế giới, một tàu sân bay hộ tống của Hải quân Mỹ bị đánh chìm bởi một chiến sĩ đặc công nước bằng vũ khí thô sơ tự chế.

Ngôi sao sáng của nghệ thuật tác chiến bất đối xứng

Với chiến công lẫy lừng có một không hai này, ông Lâm Sơn Náo đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau ngày đất nước hòa bình thống nhất, ông trở lại cuộc sống đời thường dung dị, tiếp tục cống hiến cho quê hương và qua đời tại TP. Hồ Chí Minh trong niềm tự hào của đồng đội.

Chiến công của Anh hùng Lâm Sơn Náo là bài học nằm lòng về nghệ thuật tác chiến bất đối xứng: Một người chiến sĩ nhỏ bé đối đầu với cả một hệ thống phòng thủ công nghệ cao của đế quốc sừng sỏ. Nó chứng minh rằng, không có hệ thống bảo vệ nào là hoàn hảo, không có pháo đài nào là bất khả xâm phạm nếu chúng ta biết dựa vào lòng dân, vận dụng sự thông minh, mưu trí đột phá và một lòng dũng cảm điềm tĩnh đến tận cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn