"LÀM TÌNH BÁO CÓ NHÀN KHÔNG?" – CHỈ NHỮNG NGƯỜI TRONG CUỘC MỚI HIỂU GIÁ CỦA HAI CHỮ "THẦM LẶNG"
Đọc hồi ký của Anh hùng LLVTND Tư Cang (Nguyễn Văn Tàu), nhiều người có thể bật cười khi thấy ông kể rằng có những ngày hoạt động tình báo ở Sài Gòn tưởng như rất "nhàn".
Ông từng đi cùng hai con người đặc biệt: Thiếu tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn và nữ điệp viên Tám Thảo (Nguyễn Thị Mỹ Nhung).
Có những cuộc gặp, bàn bạc ngay giữa nhà hàng Victory – nơi thường xuyên có mặt các doanh nhân, sĩ quan cao cấp VNCH và cố vấn Mỹ. Nghe thì có vẻ quá mạo hiểm, nhưng chính nơi đông người ấy lại là lớp vỏ bọc hoàn hảo.
Phạm Xuân Ẩn khi đó là một nhà báo nổi tiếng, có quan hệ rộng với giới quân sự, chính trị và báo chí quốc tế. Uy tín của ông lớn đến mức nhiều người e ngại làm phiền, còn nhân viên nhà hàng thì quý mến vì ông lịch thiệp và hào phóng. Sự xuất hiện của ông khiến mọi thứ trở nên rất tự nhiên.
Trong khi đó, Tám Thảo sở hữu ngoại hình nổi bật, phong thái tự tin và khả năng giao tiếp tiếng Anh lưu loát. Chính những ưu thế ấy giúp bà dễ dàng tiếp cận giới sĩ quan Mỹ và VNCH, thu thập nhiều thông tin quan trọng phục vụ cách mạng. Có thời điểm, bà được các sĩ quan Mỹ mời đi ăn, đưa đón bằng xe quân sự hoặc tham dự các buổi giao lưu, tạo điều kiện thuận lợi để thực hiện nhiệm vụ.
Nhưng nếu chỉ nhìn bề ngoài rồi cho rằng nghề tình báo "nhàn", thì đó là một sự hiểu lầm.
Đằng sau những bữa ăn, những cuộc trò chuyện hay những nụ cười xã giao là áp lực thường trực. Chỉ một lời nói sơ suất, một cử chỉ bất thường hay một ánh mắt nghi ngờ cũng có thể khiến cả mạng lưới bị lộ và phải trả giá bằng tính mạng.
Làm tình báo không chỉ cần lòng dũng cảm.
Đó còn là khả năng xây dựng vỏ bọc hoàn hảo, kiểm soát cảm xúc, ứng biến trong mọi tình huống, ghi nhớ khối lượng thông tin khổng lồ và chấp nhận sống nhiều năm dưới một thân phận không phải của chính mình.
Như Anh hùng Tư Cang từng nhiều lần chia sẻ trong hồi ký, thành công của một mạng lưới tình báo không bao giờ là công lao của một cá nhân, mà là kết quả của sự phối hợp, kỷ luật và hy sinh thầm lặng của rất nhiều người.
Có người sử dụng kiến thức.
Có người tận dụng nghề nghiệp.
Có người phát huy khả năng giao tiếp, ngoại ngữ hay xây dựng các mối quan hệ xã hội.
Tất cả đều nhằm phục vụ mục tiêu cao nhất là thu thập thông tin và bảo vệ Tổ quốc.
Có người từng nói:
"Người lính tình báo là người phải diễn một cuộc đời khác, nhưng luôn giữ trái tim của chính mình."
Họ không chỉ đối mặt với đối phương ngoài chiến tuyến, mà còn phải vượt qua sự nghi ngờ, cám dỗ và hiểm nguy mỗi ngày, trong một cuộc chiến mà vũ khí quan trọng nhất không phải là súng đạn, mà là trí tuệ, bản lĩnh và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.



