Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lâm Văn Lích – Ngọn lửa bất khuất trên đất Bạc Liêu

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày theo cha mẹ ra đồng, với mùi rơm mới, tiếng chim gọi bầy và dòng kênh hiền hòa. Nhưng chiến tranh đã cướp đi tuổi thơ bình yên ấy. Ông chứng kiến đồng bào bị đàn áp, nhà cửa bị đốt phá, nhiều người thân và bà con lần lượt ngã xuống. Những mất mát ấy đã hun đúc trong lòng chàng trai trẻ một lời thề: phải cầm súng để bảo vệ quê hương.

Cà Mau22/08/2026Lâm Văn Hiệp (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lâm Văn Lích – Ngọn lửa bất khuất trên đất Bạc Liêu

Có những con người khi nhắm mắt xuôi tay vẫn để lại phía sau một ngọn lửa không bao giờ tắt. Ngọn lửa ấy không chỉ được thắp bằng máu, bằng tuổi trẻ mà còn bằng niềm tin son sắt vào độc lập, tự do của Tổ quốc. Trên vùng đất Bạc Liêu giàu truyền thống cách mạng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lâm Văn Lích là một trong những người như thế.

Ngày nay, những cánh đồng lúa ở Bạc Liêu đã xanh mướt, những con kênh rợp bóng dừa nước lặng lẽ trôi giữa miền quê thanh bình. Ít ai biết rằng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là chiến trường khốc liệt. Bom đạn cày nát ruộng đồng, máy bay gầm rú trên bầu trời, từng xóm nhỏ chìm trong khói lửa. Chính trong hoàn cảnh ấy đã tôi luyện nên những người chiến sĩ gan dạ như Lâm Văn Lích.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày theo cha mẹ ra đồng, với mùi rơm mới, tiếng chim gọi bầy và dòng kênh hiền hòa. Nhưng chiến tranh đã cướp đi tuổi thơ bình yên ấy. Ông chứng kiến đồng bào bị đàn áp, nhà cửa bị đốt phá, nhiều người thân và bà con lần lượt ngã xuống. Những mất mát ấy đã hun đúc trong lòng chàng trai trẻ một lời thề: phải cầm súng để bảo vệ quê hương.

Khi tham gia lực lượng cách mạng, Lâm Văn Lích nổi tiếng là người gan dạ, bình tĩnh và đặc biệt mưu trí. Đồng đội kể rằng ông ít nói nhưng mỗi khi nhận nhiệm vụ thì luôn là người xung phong đi đầu. Ông hiểu từng con rạch, từng bờ đê, từng lối mòn xuyên qua rừng tràm của quê hương mình. Địa hình ấy trở thành lợi thế để những người chiến sĩ du kích đánh địch bằng những trận phục kích táo bạo.

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận được tin đối phương sẽ tổ chức càn quét vào một căn cứ cách mạng. Cuộc họp diễn ra dưới ánh đèn dầu leo lét. Trên tấm bản đồ bằng giấy đã sờn mép, người chỉ huy chỉ tay vào con đường độc đạo.

  • Nếu để chúng tiến vào, căn cứ sẽ gặp nguy hiểm.

Không ai nói gì. Ai cũng hiểu trận đánh sắp tới sẽ vô cùng ác liệt.

Lâm Văn Lích chậm rãi đứng lên:

  • Cho tôi đi mũi đầu.

Câu nói ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm khiến cả căn hầm im lặng. Người chỉ huy nhìn ông thật lâu rồi gật đầu.

Đêm ấy, những người chiến sĩ lặng lẽ hành quân. Ánh trăng bị mây che khuất. Tiếng côn trùng hòa cùng tiếng nước chảy trong những con kênh nhỏ. Họ mang theo súng, lựu đạn và niềm tin rằng quê hương phía sau lưng mình nhất định phải được bảo vệ.

Khi đoàn quân đối phương lọt vào trận địa, Lâm Văn Lích kiên nhẫn chờ đợi. Ông ra hiệu cho đồng đội giữ vững vị trí. Chỉ đến khi khoảng cách đủ gần, tiếng súng đầu tiên mới vang lên.

Cả cánh đồng bừng sáng bởi ánh lửa.

Địch bất ngờ nên đội hình rối loạn. Những loạt đạn chính xác từ lực lượng du kích khiến chúng không kịp trở tay. Tuy nhiên, sau những phút đầu hoảng loạn, đối phương nhanh chóng gọi quân tiếp viện và sử dụng hỏa lực mạnh phản kích.

Bom nổ liên tiếp.

Đất bùn tung lên mù mịt.

Khói thuốc súng phủ kín cả một vùng.

Trong lúc nhiều đồng đội bị thương, Lâm Văn Lích vẫn bình tĩnh chỉ huy từng tổ chiến đấu cơ động đổi vị trí, vừa đánh vừa giữ vững đội hình. Ông nhiều lần lao vào nơi nguy hiểm để đưa thương binh ra khỏi làn đạn.

Có người nói:

  • Anh Lích, nguy hiểm lắm!

Ông chỉ cười:

  • Còn đồng đội là còn chiến đấu.

Chính tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị.

Cuộc chiến kéo dài đến gần sáng. Đạn dược dần cạn. Quân địch liên tục siết chặt vòng vây.

Trong khoảnh khắc quyết định, Lâm Văn Lích cùng một tổ chiến đấu chủ động nghi binh, thu hút hỏa lực về phía mình để phần lớn lực lượng rút lui an toàn.

Đó là một quyết định đầy quả cảm.

Ông hiểu rất rõ rằng người ở lại sẽ đối mặt với hiểm nguy lớn nhất.

Tiếng súng vẫn nổ dồn dập. Khói lửa phủ kín chiến trường. Hình ảnh người chiến sĩ nhỏ bé giữa làn đạn trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm của người lính Nam Bộ.

Trận đánh kết thúc.

Đơn vị bảo toàn được lực lượng chủ yếu và giữ vững căn cứ.

Tin chiến thắng lan nhanh khắp vùng căn cứ. Đồng bào mang cơm, mang nước, mang những nắm gạo ít ỏi dành cho các chiến sĩ. Những bà mẹ Nam Bộ ôm lấy những người con vừa trở về từ trận chiến mà nước mắt lăn dài trên má.

Người ta nhắc nhiều đến Lâm Văn Lích.

Không phải vì ông lập chiến công để được ca ngợi.

Mà bởi trong những thời khắc hiểm nghèo nhất, ông luôn nghĩ đến đồng đội trước khi nghĩ đến bản thân.

Những năm tháng sau đó, ông tiếp tục tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ trên chiến trường Bạc Liêu. Mỗi chiến công đều được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả sự hy sinh của biết bao đồng chí.

Điều khiến đồng đội nhớ nhất ở ông không chỉ là tài chiến đấu mà còn là sự gần gũi. Sau mỗi trận đánh, ông thường động viên những chiến sĩ trẻ:

"Chúng ta chiến đấu để sau này con cháu được sống trong hòa bình."

Một câu nói giản dị nhưng chứa đựng cả lý tưởng của một thế hệ.

Ngày đất nước thống nhất, những người còn sống trở về quê hương. Có người mang trên mình vết thương chiến tranh, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Tên tuổi Lâm Văn Lích được nhân dân Bạc Liêu nhắc đến bằng sự trân trọng như một biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất. Sự cống hiến của ông đã góp phần làm nên truyền thống vẻ vang của lực lượng vũ trang và quê hương Bạc Liêu trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.

Hôm nay, khi đứng trước những tượng đài, những bia ghi công hay những hàng cây xanh trên vùng đất từng ngập khói bom, thế hệ trẻ có thể khó hình dung được cái giá của hòa bình.

Đó là tuổi xuân của biết bao người.

Là những bữa cơm vội trong hầm bí mật.

Là những đêm hành quân xuyên rừng.

Là những người lính sẵn sàng lấy thân mình che chở đồng đội.

Và cũng là hình ảnh Anh hùng Lâm Văn Lích – người chiến sĩ đã chọn con đường khó khăn nhất để quê hương được bình yên.

Ngọn lửa của những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của ông vẫn còn nguyên giá trị. Đó là lòng trung thành với Tổ quốc, tinh thần dũng cảm trước gian nguy, sự hy sinh vì nhân dân và tình đồng chí son sắt.

Mỗi lần nhắc đến những người anh hùng của Bạc Liêu, người dân không chỉ nhớ đến những chiến công mà còn nhớ đến phẩm chất cao đẹp của họ. Chính những con người bình dị ấy đã viết nên những trang sử hào hùng bằng cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn