Lần bắn súng đạt điểm cao
Những ngày đầu huấn luyện, trong rất nhiều bài học trên thao trường, bài bắn súng là một kỷ niệm khiến Vũ Đực Chất nhớ mãi. Không phải vì ông nghĩ mình sẽ trở thành một tay súng xuất sắc, mà bởi lần đầu tiên ông nhận ra rằng người lính muốn hoàn thành nhiệm vụ phải biết bình tĩnh, tập trung và làm chủ bản thân. Buổi sáng hôm ấy, thao trường yên tĩnh hơn thường lệ. Những tân binh xếp hàng chờ đến lượt.

Những ngày đầu huấn luyện, trong rất nhiều bài học trên thao trường, bài bắn súng là một kỷ niệm khiến Vũ Đực Chất nhớ mãi.
Không phải vì ông nghĩ mình sẽ trở thành một tay súng xuất sắc, mà bởi lần đầu tiên ông nhận ra rằng người lính muốn hoàn thành nhiệm vụ phải biết bình tĩnh, tập trung và làm chủ bản thân.
Buổi sáng hôm ấy, thao trường yên tĩnh hơn thường lệ.
Những tân binh xếp hàng chờ đến lượt.
Ai cũng có chút hồi hộp.
Chất cũng vậy.
Trước đó, ông đã nhiều lần luyện tập các động tác cơ bản dưới sự hướng dẫn của cán bộ huấn luyện. Nhưng khi bước vào buổi kiểm tra chính thức, cảm giác hoàn toàn khác.
Tiểu đội trưởng Hậu đi qua từng người, nhắc:
“Bình tĩnh. Thực hiện đúng những gì đã được huấn luyện.”
Đến lượt Chất, ông bước vào vị trí.
Không khí xung quanh bỗng yên hẳn.
Ông cố gắng tập trung, thực hiện theo đúng quy định của bài huấn luyện.
Sau khi hoàn thành, ông trở về hàng quân mà không biết kết quả thế nào.
Hòa đứng bên cạnh hỏi:
“Thế nào?”
Chất cười:
“Chẳng biết.”
“Chắc khá đấy.”
“Đừng nói trước.”
Đến lúc cán bộ công bố kết quả, cả tiểu đội mới biết Chất đạt điểm cao nhất trong nhóm.
Hòa vỗ vai bạn:
“Thế là ông được khen rồi!”
Chất cười nhưng không nói gì.
Tiểu đội trưởng Hậu bước đến, bắt tay ông:
“Khá lắm. Nhưng nhớ một điều: điểm cao hôm nay không có nghĩa ngày mai được chủ quan.”
Chất đáp:
“Rõ!”
Câu nói ấy tưởng rất bình thường nhưng ông nhớ suốt đời.
Bởi người chỉ huy không khen để người lính tự mãn, mà muốn anh hiểu rằng kết quả tốt phải đi cùng sự rèn luyện lâu dài.
Buổi chiều, khi trở về doanh trại, mấy người trong tiểu đội vẫn trêu Chất:
“Anh xạ thủ!”
Chất bật cười:
“Đừng gọi thế, ngày mai tôi còn phải tập như mọi người.”
Bữa cơm hôm ấy vui hơn thường lệ.
Hòa gắp cho Chất một miếng cá:
“Thưởng cho người đạt điểm cao.”
Chất cười:
“Chia đôi.”
Hai người lại chia nhau như những ngày đầu nhập ngũ.
Tối đến, Chất lấy chiếc khăn tay mẹ gửi theo ra lau mồ hôi rồi ngồi bên hiên doanh trại.
Ông nghĩ đến mẹ.
Nếu mẹ biết con trai được điểm cao chắc sẽ vui lắm.
Nhưng rồi ông tự nhủ, điều quan trọng hơn không phải được bao nhiêu điểm, mà là phải trở thành người lính có trách nhiệm.
Nhiều năm sau, khi kể lại chuyện ấy, ông vẫn nhớ câu nói của trung đội trưởng:
“Giỏi một lần chưa đủ. Người lính phải giữ được sự bình tĩnh và kỷ luật trong mọi hoàn cảnh.”
Tôi hỏi:
“Cụ có xem lần đạt điểm cao ấy là thành tích đáng nhớ nhất không?”
Ông lắc đầu:
“Không. Nó chỉ là một bài kiểm tra.”
Rồi ông cười:
“Nhưng tôi nhớ vì đó là lần đầu tiên tôi thấy mình thật sự tiến bộ trong quân ngũ.”
Là người sưu tầm lịch sử, tôi nhận ra rằng những người lính trưởng thành không chỉ từ những chiến công lớn. Họ trưởng thành qua từng bài tập, từng lần sửa sai và từng kết quả nhỏ trên thao trường.
Lần bắn súng đạt điểm cao vì thế không chỉ là câu chuyện về một thành tích của người lính trẻ Vũ Đực Chất. Đó là câu chuyện về sự tự tin được xây dựng từ kỷ luật và luyện tập.
Điểm số có thể được ghi vào bảng thành tích rồi phai theo năm tháng.
Nhưng bài học về bình tĩnh, chính xác, không chủ quan và luôn rèn luyện thì theo người lính suốt cuộc đời.



