Lần băng qua suối không về
Mùa mưa rừng và mưa bom bão đạn khiến cho việc băng qua dòng nước khó khăn vô cùng.
Mùa mưa ở rừng A đến rất nhanh. Chỉ sau một đêm, con suối cạn thường ngày đã biến thành dòng nước đục ngầu, chảy xiết giữa hai vách đá. Đơn vị F530 nhận lệnh khẩn trương chuyển tuyến thông tin sang vị trí mới để bảo đảm liên lạc cho một mũi tiến công.
Tổ thông tin ba người buộc dây thừng ngang suối. Bác Thông đi sau cùng, giữ cuộn dây thông tin trước ngực.
“Lúc đó chỉ nghĩ làm sao sang được bờ bên kia cho kịp giờ.” – bác kể.
Người đi trước trượt chân. Nước xiết cuốn đi trong chớp mắt. Tiếng gọi chỉ kịp vang lên một lần rồi tắt. Bom đạn không nổ, nhưng rừng như sụp xuống. Không ai dám lao theo, vì dòng nước quá mạnh.
Bác đứng chết lặng giữa dòng, nước đến ngang ngực, tay bám chặt dây thừng.
“Tôi biết nếu mình buông, sẽ có thêm người không về.”
Khi sang được bờ, tổ công tác ngồi lặng rất lâu. Không có thời gian để tìm kiếm. Nhiệm vụ buộc họ phải tiếp tục đi. Cuộn dây trên tay bác nặng hơn bao giờ hết.
Sau này, mỗi lần nghe tiếng nước chảy mạnh, bác Thông lại nhớ đến con suối năm ấy – nơi không có bia mộ, chỉ có rừng làm chứng.



