LẦN CUỐI CÙNG ĐƯỢC GỌI LÀ “CON”
Trong căn nhà nhỏ ở quê, bà Hai nhận tin con trai chuẩn bị ra mặt trận xa. Bà không khóc, chỉ lặng lẽ nấu một bữa cơm đầy hơn ngày thường. Bữa cơm hôm ấy, bà gắp cho con từng miếng, dặn dò những điều rất nhỏ: giữ sức khỏe, ngủ đủ khi có thể, nhớ giữ ấm lúc mưa lạnh. Không một lời nói về bom đạn hay cái chết. Trước lúc đi, người con cúi xuống thưa: “Con đi nghe má”. Bà Hai đưa tay xoa đầu con, gọi một tiếng “con” thật khẽ, như sợ nếu nói to hơn thì sẽ bật khóc. Sau này, khi nghe tin con hy sinh,
Trong căn nhà nhỏ ở quê, bà Hai nhận tin con trai chuẩn bị ra mặt trận xa. Bà không khóc, chỉ lặng lẽ nấu một bữa cơm đầy hơn ngày thường.
Bữa cơm hôm ấy, bà gắp cho con từng miếng, dặn dò những điều rất nhỏ: giữ sức khỏe, ngủ đủ khi có thể, nhớ giữ ấm lúc mưa lạnh. Không một lời nói về bom đạn hay cái chết.
Trước lúc đi, người con cúi xuống thưa: “Con đi nghe má”. Bà Hai đưa tay xoa đầu con, gọi một tiếng “con” thật khẽ, như sợ nếu nói to hơn thì sẽ bật khóc.
Sau này, khi nghe tin con hy sinh, bà mới hiểu: tiếng “con” hôm ấy là lần cuối cùng bà được gọi như vậy. Trong thời hoa lửa, có những mất mát không ồn ào, nhưng theo người ở lại suốt cả cuộc đời.


