Lần cuối gọi tên nhau – anh Phúc
Lần cuối gọi tên nhau – anh Phúc
Anh Phúc là người luôn cười, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu. Hôm đó, đơn vị đang san đường thì máy bay địch bất ngờ quay lại. Bom rơi dồn dập, đất đá tung mù mịt. Tôi nghe tiếng anh Phúc gọi lớn tên từng người để kiểm tra. Khi tôi đáp lại, anh chỉ kịp cười một cái. Rồi một tiếng nổ lớn vang lên ngay gần chỗ anh đứng. Mọi thứ im bặt trong vài giây. Khi chúng tôi chạy đến, anh đã nằm đó, không còn nói gì nữa. Tay anh vẫn nắm chặt chiếc cuốc. Không ai khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn nhau. Tối hôm đó, không ai ngủ được. Tiếng gọi tên nhau của anh vẫn vang trong đầu tôi. Đó là lần cuối chúng tôi nghe thấy giọng anh.



