LẦN CỨU ĐỒNG ĐỘI TRÊN VÙNG NÚI BIÊN GIỚI LẠNG SƠN
Một buổi tuần tra năm 1986 trên vùng núi biên giới Lạng Sơn, bác Nguyễn Văn Tiến kịp thời cứu đồng đội bị thương trong lúc trinh sát, vận dụng kỹ năng chiến đấu và sơ cứu, thể hiện lòng quả cảm, tinh thần đồng đội và khả năng xử lý tình huống sinh tử.
Bác kể, giọng trầm trầm: “Chúng tôi đang tiến về chốt quan sát khi nghe tiếng kêu khẽ từ phía sườn núi. Một đồng đội bị trượt chân, rơi xuống khe đá, gãy chân và bị bầm dập. Tôi không kịp suy nghĩ, lao đến kéo cậu ấy ra chỗ an toàn.” Người viết hình dung cảnh núi rừng tối, sương mù dày đặc, từng cơn gió rít qua khe đá, từng động tác phối hợp nhịp nhàng của nhóm chiến sĩ tạo nên sự sống còn cho đồng đội.
Trong lúc sơ cứu tạm thời, bác hướng dẫn các chiến sĩ khác cố định tay chân đồng đội, đồng thời dùng hiệu lệnh bằng tay chỉ dẫn đường rút lui an toàn. “Nhìn cậu ấy thở bình thường, lòng tôi vừa mừng vừa xúc động,” bác nhớ lại. Người viết thấy rõ, khoảnh khắc sinh tử ấy không chỉ rèn kỹ năng tác chiến mà còn khắc sâu tinh thần đoàn kết, sự quả cảm và bình tĩnh trong mỗi người lính.
Sau khi đưa đồng đội về chốt, bác tiếp tục tuần tra, vừa cảnh giác vừa giữ nhịp cho đồng đội ổn định tinh thần. “Đêm ấy tôi nhận ra rằng, trên chiến trường, mỗi hành động đều có thể cứu sống hoặc mất đi một mạng người. Bản lĩnh và đồng đội là tất cả,” bác kết thúc câu chuyện.



