LẦN ĐẦU ĐỐI DIỆN CÁI CHẾT
Trong một lần hành quân truy quét tàn quân địch tại khu rừng giáp biên giới Thái Lan, bác Lê Giáp Sơn lần đầu chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt, để lại vết hằn không thể phai trong ký ức người lính trẻ.
Người viết nhận ra giọng bác Sơn chùng xuống khi nhắc đến lần đầu tiên nhìn thấy cái chết ở khoảng cách gần đến vậy. “Hôm đó tôi mới mười bảy, chưa kịp quen tiếng súng thì đã phải quen với mất mát,” bác nói. Trong một cuộc truy quét, tổ của bác bất ngờ trúng mìn gài ven đường mòn, một đồng đội đi trước ngã xuống không kịp trăn trối.
Bác Sơn kể, lúc ấy cả người như đông cứng. “Tôi đứng chết lặng, tay vẫn giữ súng mà đầu trống rỗng.” Nhưng chiến trường không cho phép người lính dừng lại lâu trong đau đớn. Chỉ huy ra hiệu tiếp tục nhiệm vụ, bác cùng đồng đội siết chặt đội hình, vừa đánh, vừa bảo vệ thi thể đồng đội.
Đêm hôm đó, cả đơn vị chôn cất anh bên gốc cây lớn. “Tôi thắp nén hương mà tay run,” bác nhớ lại. Người viết hiểu rằng, từ khoảnh khắc ấy, bác Sơn không còn là cậu lính mới nữa, mà đã thực sự bước vào chiến tranh với tất cả sự khốc liệt của nó.



