Cựu chiến binh

LẦN ĐẦU ĐỐI DIỆN CÁI CHẾT

Câu chuyện kể về khoảnh khắc đầu tiên người lính trẻ đối diện trực diện với cái chết – khi nỗi sợ, sự hoảng loạn và bản năng sinh tồn va chạm dữ dội trong tâm trí.

Hưng Yên01/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lần đầu đối diện với cái chết là một khoảnh khắc mà cả đời tôi không thể quên. Đó không phải lúc tôi bị thương nặng, cũng không phải khi đứng giữa trận đánh lớn, mà là một khoảnh khắc rất ngắn, rất gần, đủ để tôi hiểu rằng mạng sống con người mong manh đến nhường nào.

Hôm ấy, đơn vị tôi làm nhiệm vụ trinh sát. Chúng tôi đi trong rừng rậm, địa hình hiểm trở. Trời âm u, không khí nặng nề. Tôi đi phía sau một đồng đội lớn tuổi hơn, lòng hơi bất an nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Trong chiến tranh, cảm giác bất an là điều thường trực, nhưng không ai được phép thể hiện ra ngoài.

Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên. Tôi bị hất văng xuống đất. Tai ù đi, mắt tối sầm. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ mình đã chết. Tôi không cảm nhận được đau đớn, chỉ thấy mọi thứ im lặng lạ thường.

Khi mở mắt ra, tôi thấy đất đá phủ kín người mình. Tôi cố cử động, tim đập loạn xạ. Tôi sờ lên ngực, lên tay, lên chân, nhận ra mình vẫn còn sống. Nhưng chỉ cách tôi vài bước chân, một đồng đội đã nằm bất động. Anh không còn thở nữa. Ánh mắt mở trừng trừng, hướng lên tán cây phía trên.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cái chết gần đến như vậy. Không phải qua lời kể, không phải qua tưởng tượng, mà là ngay trước mắt mình. Tôi run lên vì sợ. Tôi muốn khóc, muốn hét lên, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Chúng tôi buộc phải tiếp tục nhiệm vụ. Không có thời gian để đau buồn. Đồng đội được đặt lại bên đường, đánh dấu sơ sài để sau này tìm về. Tôi bước đi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Đêm đó, tôi không ngủ được. Hình ảnh người đồng đội nằm bất động cứ hiện lên trong đầu. Tôi nghĩ đến cái chết, nghĩ đến bản thân mình. Tôi tự hỏi, nếu hôm nay người nằm lại là tôi, liệu gia đình có kịp nhận tin không? Liệu tôi có kịp nói lời nào với cha mẹ không?

Sau lần đối diện ấy, tôi không còn nhìn chiến tranh như trước nữa. Tôi trở nên trầm lặng hơn, suy nghĩ nhiều hơn. Tôi hiểu rằng mỗi ngày sống sót là một ân huệ. Chính cảm giác đối diện với cái chết đã khiến tôi biết trân trọng sự sống, biết yêu thương con người hơn, và biết rằng hòa bình là điều vô giá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LẦN ĐẦU ĐỐI DIỆN CÁI CHẾT | Câu chuyện thời hoa lửa