Lần đầu đối mặt cái chết của đồng đội
Trong một chuyến tuần tra bảo vệ khu vực đóng quân, đơn vị bác Lê Hảo mất đi một đồng đội trẻ. Đó là lần đầu tiên bác tận mắt chứng kiến sự hy sinh. Ký ức ấy trở thành nỗi đau lặng lẽ theo bác suốt những năm tháng sau này.
Bác Hảo trầm hẳn giọng khi kể đến chuyện này. “Có những điều không muốn nhớ, nhưng không quên được,” bác nói.
Hôm ấy, tổ tuần tra đi dọc một tuyến rừng giáp khu dân cư. Mọi thứ tưởng như yên ắng thì bất ngờ xảy ra sự cố. Một đồng đội trẻ trúng đạn trong lúc làm nhiệm vụ cảnh giới.
Bác Hảo là CS, trực tiếp hỗ trợ sơ tán. “Tôi bế cậu ấy mà tay run lắm,” bác kể. Người lính trẻ cố nắm lấy tay bác, môi mấp máy không thành lời. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chiến tranh hiện ra rõ ràng và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
Đơn vị lặng đi. Không ai khóc thành tiếng. Buổi tối hôm đó, bác Hảo ngồi một mình bên bìa rừng rất lâu. “Tôi nghĩ đến nhà cậu ấy, nghĩ nếu mình là người nằm đó thì sao,” bác nói.
Người viết hiểu, đó là lần đầu bác thực sự lớn lên giữa chiến tranh – khi nhận ra sự sống mong manh đến nhường nào.



