LẦN ĐẦU ĐỐI MẶT MẤT MÁT
Trong đời quân ngũ, có những kỷ niệm không gắn với chiến công mà gắn với nỗi đau. Với bác Lê Bỉnh Hòa, đó là lần đầu tiên chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt mình. Ký ức ấy khiến bác trưởng thành nhanh hơn tuổi, hiểu rõ hơn giá trị của sự sống và hai chữ hòa bình. Một vết hằn không thể xóa trong thời hoa lửa.
Năm 1985, trong một đợt hành quân bảo vệ tuyến vận chuyển hậu cần tại khu vực Văn Quan, tỉnh Lạng Sơn, đơn vị của bác gặp phải tình huống bất ngờ. Địa hình hiểm trở, đường rừng trơn trượt, lại thường xuyên bị pháo kích quấy rối.
Bác Hòa khi ấy là chiến sĩ trẻ, luôn đi sát bên một người anh hơn mình vài tuổi trong tiểu đội.
“Anh ấy hay nhường phần cơm, nhắc tôi giữ sức,” bác kể, giọng chùng xuống.
Trong một lần đơn vị di chuyển qua con suối cạn, bất ngờ pháo rơi gần đội hình. Cả tiểu đội tản ra tìm chỗ tránh. Khi tiếng nổ dứt, bác quay lại thì không còn thấy người anh ấy đâu.
“Lúc đó tôi gọi mãi, không có tiếng trả lời,” bác nói, mắt nhìn xa xăm.
Người đồng đội đã hy sinh ngay bên bờ suối, trong tư thế che chắn cho balô đạn. Cả đơn vị lặng đi. Không ai khóc thành tiếng, chỉ siết chặt tay nhau.
“Chiến tranh là vậy, mới hôm qua còn nói cười, hôm sau đã không còn,” bác nghẹn lời.
Tối hôm ấy, bên bếp lửa nhỏ giữa rừng, bác ngồi rất lâu, nghĩ về quê nhà, nghĩ về mẹ, và nghĩ về trách nhiệm của mình.
“Tôi tự nhủ phải sống, phải giữ vững vị trí, để sự hy sinh đó không vô nghĩa,” bác kể.
Từ sau lần ấy, bác Hòa trở nên chững chạc hơn, vững vàng hơn trong mọi nhiệm vụ. Mất mát đã biến người lính trẻ thành một chiến sĩ thực thụ – hiểu rằng mỗi ngày bình yên nơi biên giới đều được đánh đổi bằng máu xương.



