Người có công giúp đỡ cách mạng

Lần đầu đối mặt với bom đạn

Lào Cai25/12/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LẦN ĐẦU ĐỐI MẶT BOM ĐẠN

Ông Trần Đăng Sơn, sinh năm 1954, quê ở Vĩnh Bảo, Hải Phòng, sau ngày nhập ngũ đã nhanh chóng bước vào môi trường quân đội với những thử thách hoàn toàn mới. Từ một chàng trai quen ruộng đồng, ông trở thành người lính, học cách hành quân, luyện tập, sinh hoạt trong kỷ luật nghiêm ngặt, chuẩn bị cho những ngày ra trận.

Những ngày đầu ở đơn vị, ông Sơn vẫn còn nhiều bỡ ngỡ. Đêm đầu tiên ngủ rừng, tiếng côn trùng rả rích, sương lạnh thấm vào da thịt. Nhưng tất cả những khó khăn ấy chưa là gì so với cảm giác lần đầu đối mặt với bom đạn thật sự.

Trong một trận đánh đầu tiên, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng bom rít xé gió, tiếng nổ chát chúa vang lên làm mặt đất rung chuyển. Khói bụi mù mịt, cây cối gãy đổ. Ông Sơn nằm rạp xuống chiến hào, tim đập dồn dập, tai ù đi, đầu óc trống rỗng trong khoảnh khắc. Đó là lần đầu tiên ông cảm nhận rõ ràng ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Giữa làn bom đạn, nỗi sợ là điều không ai tránh khỏi. Nhưng nhìn sang bên cạnh, thấy đồng đội vẫn bám vị trí, vẫn bình tĩnh thực hiện mệnh lệnh, ông Sơn tự nhủ mình không được phép chùn bước. Chính sự bình tĩnh của đồng đội đã tiếp thêm cho ông sức mạnh để đứng vững, tiếp tục làm tròn nhiệm vụ được giao.

Trận đánh kết thúc, ông Sơn mới nhận ra người mình ướt đẫm mồ hôi, quần áo lấm đầy đất cát. Có đồng đội bị thương, có người không thể tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh ấy khiến ông lặng đi. Chiến tranh không còn là những câu chuyện nghe kể ở làng quê, mà là sự mất mát hiện hữu ngay trước mắt.

Sau lần đối mặt đầu tiên với bom đạn, ông Sơn trưởng thành hơn rất nhiều. Ông hiểu rằng, sợ hãi là cảm xúc tự nhiên của con người, nhưng vượt qua nỗi sợ mới là bản lĩnh của người lính. Từ đó, trong mỗi trận đánh, ông luôn tự nhắc mình phải vững vàng, không chỉ cho bản thân, mà còn cho đồng đội bên cạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn