Cựu chiến binh

LẦN ĐẦU ĐỐI MẶT VỚI CÁI CHẾT

Trong những năm làm nhiệm vụ quốc tế, bác Lê Ngọc Hùng có một lần đối mặt trực tiếp với cái chết ở cự ly rất gần. Không phải trong một trận đánh lớn, mà là trong một tình huống bất ngờ, diễn ra chỉ trong vài giây. Khoảnh khắc ấy đã khiến người lính trẻ hiểu rằng chiến tranh không báo trước. Một ký ức khiến bác trầm lại mỗi khi nhắc tới.

Thanh Hóa24/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm đó, tổ của bác Hùng được giao nhiệm vụ trinh sát một khu vực rừng rậm ven đường mòn. Trời xẩm tối, ánh sáng yếu dần, ai cũng mệt sau một ngày hành quân. Khi bác vừa bước lên trước vài bước thì nghe một tiếng “tách” rất khẽ dưới chân.

“Lúc đó tôi đứng sững lại, tim như ngừng đập,” bác kể.

Đó là một quả mìn sót lại. Chỉ cần nhấc chân lên hoặc bước thêm nửa bước nữa, hậu quả không ai dám nghĩ tới. Đồng đội phía sau lập tức ra hiệu đứng yên. Cả tổ nín thở, không ai nói một lời. Người chỉ huy bò lên phía trước, dò từng chút một, mồ hôi nhỏ xuống đất dù trời đã tối.

Sau gần một giờ, quả mìn được xử lý an toàn. Bác Hùng ngồi bệt xuống đất, chân tay rã rời.
“Lúc đó mới thấy mình còn sống. Sống thật,” bác nói chậm rãi.

Từ lần ấy, mỗi bước chân của bác trên chiến trường đều cẩn trọng hơn. Không phải vì sợ, mà vì hiểu rằng sự sống của mình gắn liền với sự an toàn của đồng đội. Đó là bài học lớn nhất mà chiến trường Campuchia đã dạy cho người lính trẻ năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn