Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lần đầu đối mặt với hiểm nguy

Trong cuộc đời người lính, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn nhưng lại được ghi nhớ suốt cả cuộc đời.

Tuyên Quang27/08/2026Xã Nghĩa Thuận (Đoàn xã Nghĩa Thuận)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lần đầu đối mặt với hiểm nguy

Trong cuộc đời người lính, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn nhưng lại được ghi nhớ suốt cả cuộc đời. Đối với bệnh binh Vàng Seo Lình, lần đầu trực tiếp đối mặt với hiểm nguy trong những năm tháng tham gia kháng chiến từ tháng 6 năm 1974 đến năm 1975 là một ký ức như vậy. Đó là thời điểm ông thực sự cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh và hiểu rằng con đường mình đã lựa chọn không chỉ có gian khổ mà còn luôn tiềm ẩn nguy hiểm.

Những ngày đầu trong quân ngũ, ông Lình đã được nghe các cán bộ và những người đi trước kể về chiến trường. Ông hiểu chiến tranh có bom đạn, có thương vong và những hiểm nguy bất ngờ. Tuy nhiên, nghe kể và trực tiếp trải qua là hai điều hoàn toàn khác nhau. Khi còn ở quê nhà, chiến tranh đôi khi chỉ được biết qua những câu chuyện hoặc tin tức. Nhưng khi trở thành người lính, ông phải đối diện với nó bằng chính sức khỏe, ý chí và bản lĩnh của mình.

Lần đầu bước vào tình huống nguy hiểm, cảm giác đầu tiên của ông là hồi hộp và lo lắng. Tiếng động bất ngờ, không khí căng thẳng và sự khẩn trương của đồng đội khiến ông hiểu rằng đây không còn là những buổi huấn luyện. Mỗi người nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ được giao. Trong giây phút ấy, ông cũng có nỗi sợ của một người bình thường. Ông nghĩ đến gia đình, nghĩ đến quê hương và những người thân đang chờ đợi mình.

Nhưng giữa lúc căng thẳng, ông nhận ra rằng mình không thể chỉ nghĩ đến nỗi sợ của bản thân. Bên cạnh ông còn có những người đồng đội. Mỗi người đều đang cố gắng giữ bình tĩnh và hoàn thành nhiệm vụ. Nhìn họ, ông tự nhủ mình phải vững vàng hơn. Ông tập trung nghe mệnh lệnh, làm theo hướng dẫn của người chỉ huy và phối hợp với anh em trong đơn vị.

Điều ông nhớ nhất trong lần đối mặt với hiểm nguy ấy chính là sự bình tĩnh của những người lính đi trước. Họ không hoảng loạn mà nhanh chóng tìm cách xử lý tình huống. Những người có kinh nghiệm còn nhắc nhở những người trẻ như ông phải giữ bình tĩnh, không được tự ý hành động. Chính những lời động viên ấy đã giúp ông vượt qua cảm giác sợ hãi ban đầu.

Sau khi tình huống nguy hiểm qua đi, mọi người mới có thời gian nhìn lại. Không ai nói quá nhiều về nỗi sợ của mình. Có lẽ mỗi người đều hiểu rằng mình vừa trải qua một thời khắc không dễ quên. Ông Lình cũng vậy. Ông nhận ra chiến tranh thực sự khắc nghiệt hơn những gì mình từng hình dung.

Đêm hôm đó, khi có thời gian nghỉ ngơi, ông nằm suy nghĩ rất nhiều. Hình ảnh gia đình lại hiện lên trong tâm trí. Ông nhớ quê, nhớ những người thân và càng mong một ngày được trở về. Nhưng đồng thời, ông cũng hiểu rằng mình đã trở thành một người lính và phải có trách nhiệm với nhiệm vụ của mình. Nếu vì sợ hãi mà lùi bước thì không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn ảnh hưởng đến đồng đội.

Từ lần đầu ấy, ông Lình dần học được cách đối diện với hiểm nguy. Ông hiểu rằng người lính không phải là người không biết sợ, mà là người biết vượt qua nỗi sợ để hoàn thành nhiệm vụ. Mỗi lần gặp khó khăn sau đó, ông lại nhớ đến những kinh nghiệm của lần đầu và tự nhắc mình phải bình tĩnh, đoàn kết với đồng đội và chấp hành mệnh lệnh.

Những hiểm nguy trong chiến tranh cũng khiến ông càng trân trọng tình đồng đội. Khi đứng trước khó khăn, mọi người không bỏ mặc nhau. Người có kinh nghiệm chỉ dẫn người mới, người khỏe giúp người yếu, tất cả cùng hướng về nhiệm vụ chung. Những hành động ấy khiến ông cảm nhận sâu sắc rằng sức mạnh của người lính không chỉ nằm ở cá nhân mà còn ở sự đoàn kết của cả tập thể.

Sau này, khi đã trở thành bệnh binh và trở về cuộc sống đời thường, ký ức về lần đầu đối mặt với hiểm nguy vẫn còn trong tâm trí ông. Thời gian có thể làm nhiều chuyện trở nên xa xôi, nhưng những khoảnh khắc liên quan đến sự sống và tình đồng đội thường rất khó quên. Đó là một phần của tuổi trẻ mà ông đã gửi lại nơi chiến trường.

Nhìn lại, ông Lình không xem lần đối mặt với hiểm nguy ấy chỉ là một kỷ niệm đáng sợ. Ông coi đó là bước ngoặt giúp mình trưởng thành. Từ một người thanh niên còn nhiều bỡ ngỡ, ông dần trở thành người lính biết chịu đựng gian khổ, biết giữ bình tĩnh và biết đặt trách nhiệm chung lên trên nỗi sợ của bản thân.

Qua câu chuyện của mình, ông muốn nhắn nhủ thế hệ trẻ rằng chiến tranh là điều không ai mong muốn. Những người lính năm xưa cũng có gia đình, có ước mơ và có những nỗi sợ như bao người khác. Nhưng trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh, họ đã lựa chọn đứng lên và làm nhiệm vụ. Chính những con người bình dị ấy đã góp phần tạo nên những năm tháng lịch sử mà thế hệ hôm nay cần ghi nhớ và trân trọng.

Lần đầu đối mặt với hiểm nguy của Vàng Seo Lình vì thế không chỉ là một kỷ niệm riêng của người bệnh binh. Đó còn là ký ức về sự trưởng thành của một người lính, về tình đồng đội và về cái giá của hòa bình. Những năm tháng ấy đã đi qua, nhưng bài học về lòng dũng cảm, sự đoàn kết và trách nhiệm vẫn còn nguyên ý nghĩa cho đến hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn