Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lần đầu gặp Bác Hồ ở Việt Bắc

Những ngày điều trị sau trận Đông Khê đã giúp người chiến sĩ quê Cao Bằng dần hồi phục. Cánh tay vẫn còn đau khi cử động mạnh, chân chưa thể đi nhanh như trước, nhưng anh đã có thể tự bước đi trên con đường đất quanh bệnh xá. Một buổi sáng đầu thu, bệnh xá nhận được tin: Bác Hồ sẽ đến thăm bộ đội và thương binh ở Việt Bắc. Tin ấy lan đi rất nhanh. Không khí trong các lán bỗng khác hẳn mọi ngày.

Cao Bằng12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lần đầu gặp Bác Hồ ở Việt Bắc

Những ngày điều trị sau trận Đông Khê đã giúp người chiến sĩ quê Cao Bằng dần hồi phục. Cánh tay vẫn còn đau khi cử động mạnh, chân chưa thể đi nhanh như trước, nhưng anh đã có thể tự bước đi trên con đường đất quanh bệnh xá.

Một buổi sáng đầu thu, bệnh xá nhận được tin: Bác Hồ sẽ đến thăm bộ đội và thương binh ở Việt Bắc.

Tin ấy lan đi rất nhanh.

Không khí trong các lán bỗng khác hẳn mọi ngày.

Ai cũng cố chỉnh lại áo quần cho gọn gàng hơn.

Người có thể đứng thì tập đứng cho vững.

Người còn nằm cũng cố ngồi dậy.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng nghe tin mà tim đập mạnh.

Từ nhỏ ở bản làng, anh đã nhiều lần nghe các cán bộ kể về Bác Hồ. Trong trí tưởng tượng của cậu bé Tày ngày ấy, Bác vừa gần gũi như một người ông trong bản, vừa lớn lao như một biểu tượng của đất nước.

Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ có ngày mình được gặp Bác bằng xương bằng thịt.

Buổi trưa hôm ấy, trời Việt Bắc trong xanh sau cơn mưa nhẹ.

Con đường nhỏ dẫn vào bệnh xá còn ướt nước.

Rồi mọi người thấy một đoàn người giản dị tiến vào.

Đi giữa đoàn là một cụ già gầy, râu bạc, mặc bộ quần áo ka-ki đã bạc màu.

Người chiến sĩ trẻ lặng đi.

Bác Hồ thật giản dị hơn tất cả những gì anh từng tưởng tượng.

Không có sự xa cách.

Không có vẻ uy nghiêm khiến người ta sợ.

Chỉ có một gương mặt hiền từ và ánh mắt ấm áp.

Bác bước chậm qua từng hàng thương binh.

Đến ai, Bác cũng dừng lại hỏi han.

— Chú bị thương ở đâu?

— Đau nhiều không?

— Đã ăn uống được chưa?

Giọng Bác nhẹ và rõ, như người thân hỏi chuyện trong gia đình.

Khi Bác đến trước chỗ anh, người chiến sĩ quê Cao Bằng cố đứng dậy chào.

Bác khẽ đưa tay ngăn lại:

— Chú cứ ngồi, đang bị thương mà.

Anh bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.

Bác nhìn cánh tay băng trắng của anh rồi hỏi:

— Chú quê ở đâu?

— Thưa Bác, cháu quê Cao Bằng ạ.

Nghe vậy, Bác mỉm cười:

— Cao Bằng là quê hương cách mạng, đồng bào và bộ đội ở đó rất tốt.

Chỉ một câu nói ấy thôi cũng khiến lòng anh ấm lên lạ thường.

Bác hỏi tiếp:

— Tham gia trận Đông Khê à?

Anh gật đầu.

— Thưa Bác, cháu cùng anh em mở cửa cho đơn vị tiến công.

Bác nhìn anh thật lâu rồi chậm rãi nói:

— Các chú vất vả nhiều. Nhưng thắng lợi là của cả tập thể, phải luôn thương yêu và giúp đỡ nhau.

Người chiến sĩ trẻ cúi đầu:

— Thưa Bác, chúng cháu nhớ ạ.

Trong khoảnh khắc ấy, anh không còn thấy mình đang nói chuyện với vị lãnh tụ của đất nước.

Anh có cảm giác như đang được một người ông hiền từ hỏi han và dặn dò.

Bác còn đi thăm nhiều thương binh khác.

Trước khi rời bệnh xá, Bác nhìn mọi người rồi nói:

— Các chú phải cố gắng chữa cho khỏe. Có sức khỏe mới tiếp tục phục vụ kháng chiến và phục vụ nhân dân.

Mọi người đồng thanh đáp:

— Thưa Bác, chúng cháu xin hứa!

Khi đoàn của Bác đi xa dần trên con đường nhỏ giữa núi rừng Việt Bắc, người chiến sĩ quê Cao Bằng vẫn nhìn theo rất lâu.

Trong lòng anh có một cảm xúc khó diễn tả.

Không phải chỉ là niềm vui được gặp Bác.

Mà là cảm giác mình được quan tâm, được tin tưởng và được nhắc nhở về trách nhiệm của người lính đối với nhân dân và đất nước.

Đêm hôm ấy, anh không ngủ ngay.

Anh nhớ mãi ánh mắt hiền từ của Bác, nhớ giọng nói nhẹ nhàng và đặc biệt nhớ câu:

“Thắng lợi là của cả tập thể, phải luôn thương yêu và giúp đỡ nhau.”

Anh chợt hiểu rằng điều làm Bác trở nên lớn lao không chỉ là vai trò lãnh tụ.

Mà còn là sự giản dị, gần gũi và tình thương dành cho từng người lính bình thường.

Nhiều năm sau, khi kể lại cuộc đời mình, người chiến sĩ quê Cao Bằng luôn nói rằng trận Đông Khê cho anh hiểu thế nào là lòng dũng cảm và tình đồng đội.

Còn lần đầu gặp Bác Hồ ở Việt Bắc cho anh hiểu vì sao người lính chiến đấu: không chỉ để thắng một trận đánh, mà để bảo vệ nhân dân, bảo vệ đất nước và sống xứng đáng với niềm tin của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lần đầu gặp Bác Hồ ở Việt Bắc | Câu chuyện thời hoa lửa