Lần đầu hành quân xa
Buổi sáng hôm ấy, tiếng còi tập hợp vang lên sớm hơn thường lệ. Cu Nâu cùng đồng đội chỉnh lại ba lô, kiểm tra trang phục rồi xếp hàng. Tiểu đội trưởng Hòa nói: — Hôm nay đơn vị hành quân xa. Mọi người giữ đội hình, đi đều và giúp đỡ nhau. Cu Nâu nghe mà trong lòng vừa háo hức vừa hồi hộp. Đây là lần đầu tiên cậu phải đi một quãng đường dài cùng đơn vị.

Buổi sáng hôm ấy, tiếng còi tập hợp vang lên sớm hơn thường lệ.
Cu Nâu cùng đồng đội chỉnh lại ba lô, kiểm tra trang phục rồi xếp hàng.
Tiểu đội trưởng Hòa nói:
— Hôm nay đơn vị hành quân xa. Mọi người giữ đội hình, đi đều và giúp đỡ nhau.
Cu Nâu nghe mà trong lòng vừa háo hức vừa hồi hộp.
Đây là lần đầu tiên cậu phải đi một quãng đường dài cùng đơn vị.
Rời doanh trại
Đoàn quân bắt đầu bước đi khi mặt trời vừa lên.
Tiếng bước chân nối tiếp nhau trên con đường đất.
Ban đầu, Cu Nâu thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng. Cậu còn đủ sức nhìn ngắm cảnh vật hai bên đường: những ruộng lúa xanh, những hàng cây và những mái nhà thấp thoáng xa xa.
Nhưng càng đi lâu, chiếc ba lô càng trở nên nặng.
Mồ hôi thấm lưng áo.
Đôi chân bắt đầu mỏi.
Cu Nâu cố giữ nhịp bước như mọi người.
Người đồng đội đi phía trước quay lại hỏi:
— Mệt chưa?
Cu Nâu cười:
— Chưa!
Nhưng người bạn biết cậu đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Bài học trên đường hành quân
Đến một đoạn dốc, Cu Nâu bước chậm lại.
Tiểu đội trưởng Hòa đi phía sau, nhìn thấy nhưng không trách.
Anh chỉ nói:
— Giữ nhịp thở. Đừng cố bước quá nhanh.
Cu Nâu làm theo.
Một lúc sau, cậu thấy dễ chịu hơn.
Khi một đồng đội khác bị tuột dây ba lô, Cu Nâu dừng lại giúp bạn chỉnh lại.
Người tiểu đội trưởng nhìn thấy, chỉ gật đầu.
Không cần lời khen.
Ai cũng hiểu rằng trên đường hành quân, người đi nhanh phải biết chờ người đi chậm.
Nghỉ giữa đường
Đến giờ nghỉ, cả đơn vị ngồi dưới những tán cây ven đường.
Cu Nâu tháo ba lô xuống, ngồi dựa vào gốc cây.
Cậu lấy bầu nước ra uống một ngụm rồi nhìn con đường phía trước.
Một người lính lớn tuổi kể:
— Hồi mới nhập ngũ, tôi cũng từng nghĩ hành quân xa là việc khó nhất.
Cu Nâu hỏi:
— Sau này thì sao?
Anh cười:
— Sau này mới hiểu, khó nhất là giữ được tinh thần khi mình mệt.
Câu nói ấy khiến Cu Nâu suy nghĩ.
Đến nơi
Chiều xuống, đơn vị đến địa điểm nghỉ.
Cu Nâu đặt ba lô xuống, đôi chân mỏi nhừ.
Nhưng khi nhìn thấy mọi người đều đã hoàn thành chặng đường, cậu bất giác mỉm cười.
Tiểu đội trưởng Hòa bước tới:
— Lần đầu thế nào?
Cu Nâu đáp:
— Mệt thật. Nhưng em làm được.
Anh Hòa gật đầu:
— Hôm nay em học được điều quan trọng rồi.
— Điều gì ạ?
— Không phải đi thật nhanh. Mà là biết giữ sức, giữ đội hình và không bỏ đồng đội phía sau.
Cu Nâu nhìn những người đang cùng mình thu xếp nơi nghỉ.
Cậu hiểu rằng hành quân xa không chỉ rèn đôi chân.
Nó rèn cả sự kiên trì, tinh thần tập thể và trách nhiệm với người bên cạnh.
Tối hôm ấy, Cu Nâu nằm xuống sau một ngày dài.
Đôi chân mỏi nhưng lòng rất vui.
Cậu nhớ lại con đường đã đi qua và thầm nghĩ:
“Mình đã thật sự bước những bước đầu tiên của một người lính.”



