Cựu chiến binh

Lần đầu nghe tiếng súng ngoài mặt trận

Buổi sáng hôm ấy, người lính trẻ theo đơn vị đến một khu vực gần mặt trận. Đây là lần đầu tiên cậu thực sự ở trong không khí chiến trường. Trước đó, cậu đã nghe nhiều người kể về những ngày chiến đấu. Nhưng nghe kể là một chuyện, còn trực tiếp đứng giữa không gian căng thẳng ấy lại là chuyện khác.

Ninh Bình17/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lần đầu nghe tiếng súng ngoài mặt trận

Buổi sáng hôm ấy, người lính trẻ theo đơn vị đến một khu vực gần mặt trận. Đây là lần đầu tiên cậu thực sự ở trong không khí chiến trường.

Trước đó, cậu đã nghe nhiều người kể về những ngày chiến đấu. Nhưng nghe kể là một chuyện, còn trực tiếp đứng giữa không gian căng thẳng ấy lại là chuyện khác.

Cậu ngồi bên một công sự đơn sơ, lặng lẽ kiểm tra lại trang bị. Người đồng đội lớn tuổi ngồi cạnh thấy cậu có vẻ hồi hộp liền hỏi:

“Lần đầu phải không?”

Cậu gật đầu.

“Có sợ không?”

Cậu im lặng một lúc rồi thành thật:

“Có một chút.”

Người đồng đội mỉm cười:

“Biết sợ là bình thường. Quan trọng là phải bình tĩnh và làm đúng nhiệm vụ.”

Câu nói ấy khiến cậu thấy vững lòng hơn.

Buổi trưa trôi qua trong sự chờ đợi.

Rồi bất ngờ, từ phía xa vọng lại một tiếng súng.

Cậu giật mình.

Sau đó là những âm thanh liên tiếp vọng qua khu vực đồi núi. Không khí vốn yên tĩnh bỗng trở nên căng thẳng.

Cậu nắm chặt tay, tim đập nhanh.

Đây là lần đầu tiên cậu nghe tiếng súng ngoài mặt trận.

Những lời kể trước đây bỗng trở thành hiện thực.

Người đồng đội bên cạnh vẫn bình tĩnh nhắc:

“Bình tĩnh. Làm theo hướng dẫn.”

Cậu hít một hơi thật sâu rồi tập trung vào nhiệm vụ được giao.

Trong những giờ phút ấy, cậu không còn nghĩ nhiều đến bản thân. Trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh mái nhà, người mẹ đứng bên đầu làng và con đường đất đỏ mà cậu đã đi qua để đến đơn vị.

Cậu hiểu rằng phía sau mình không chỉ có gia đình mà còn có quê hương.

Đến chiều, khi tình hình tạm lắng, cậu mới nhận ra hai bàn tay mình đã ướt mồ hôi.

Người đồng đội đưa cho cậu bi đông nước:

“Uống đi.”

Cậu uống một ngụm rồi cười nhẹ:

“Em cứ tưởng mình sẽ không bình tĩnh được.”

Người anh đáp:

“Ai lần đầu cũng vậy. Sau này chú sẽ hiểu, người lính không phải là người không biết sợ. Người lính là người biết giữ bình tĩnh để hoàn thành nhiệm vụ.”

Cậu ghi nhớ câu nói ấy.

Đêm xuống, đơn vị nghỉ ngơi trong điều kiện đơn sơ. Cậu nằm nhìn bầu trời tối phía trên và nghĩ về ngày đầu tiên của mình ngoài mặt trận.

Tiếng súng đã khiến cậu hiểu chiến tranh không giống những câu chuyện được kể bên bếp lửa.

Nhưng chính trong ngày đầu tiên ấy, cậu cũng hiểu thêm về tình đồng đội, sự bình tĩnh và trách nhiệm.

Từ một người thanh niên rời quê với nhiều bỡ ngỡ, cậu từng bước trưởng thành trong những tháng ngày gian khó.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại, cậu vẫn không quên tiếng súng đầu tiên mình nghe ngoài mặt trận.

Đó là âm thanh khiến cậu nhận ra rằng con đường mình đã chọn không hề dễ dàng.

Nhưng cũng từ ngày ấy, cậu càng trân trọng hòa bình và càng hiểu vì sao những người lính phải kiên cường vượt qua gian khổ để bảo vệ quê hương.

Bài học: Trong chiến tranh, sự bình tĩnh và tinh thần đồng đội có ý nghĩa rất lớn. Câu chuyện cũng nhắc thế hệ hôm nay biết trân trọng cuộc sống hòa bình và những hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn