Lần đầu ra trận
Mùa hè năm 1972, chàng trai mười chín tuổi Nguyễn Văn Nam (Sinh năm 1949, nhập ngũ năm 1963, hiện nay là CCB thôn Kim, xã Hùng An)rời quê với chiếc ba lô bạc màu và lời dặn của mẹ: "Con đi giữ nước, nhớ giữ mình, nhưng nếu Tổ quốc cần thì đừng ngại hy sinh."
Sau nhiều tháng huấn luyện, Nam được biên chế vào một đơn vị bộ binh hành quân vào chiến trường. Những ngày đầu, cậu vẫn còn nguyên vẻ bỡ ngỡ. Tiếng côn trùng rừng đêm, những con dốc dựng đứng, chiếc võng mắc giữa hai thân cây... tất cả đều lạ lẫm. Thỉnh thoảng, Nam lặng lẽ lấy bức ảnh gia đình ra ngắm rồi cẩn thận cất vào túi áo ngực.
Đêm trước trận đánh đầu tiên, cả đơn vị gần như không ai ngủ. Người kiểm tra lại súng đạn, người viết vội vài dòng gửi về quê phòng khi không trở lại. Nam ngồi tựa gốc cây, hai bàn tay nắm chặt khẩu súng. Tim cậu đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy.
Thấy vậy, người tiểu đội trưởng khẽ vỗ vai:
"Run phải không?"
Nam gật đầu.
Người chỉ huy mỉm cười:
"Ai lần đầu ra trận cũng run. Quan trọng là khi có lệnh, mình vẫn tiến lên."
Câu nói giản dị ấy khiến Nam bình tĩnh hơn.
Rạng sáng hôm sau, pháo hiệu bừng sáng. Tiếng pháo dội vang khắp núi rừng. Mệnh lệnh xung phong vang lên dứt khoát.
Nam lao theo đồng đội. Đạn bay rít qua tai, đất đá tung lên mù mịt. Có khoảnh khắc cậu chỉ muốn nằm im vì sợ hãi. Nhưng nhìn thấy đồng đội phía trước vẫn kiên cường tiến lên, Nam siết chặt khẩu súng, vượt qua nỗi sợ của chính mình.
Giữa lúc ác liệt, một đồng đội bị thương ngay trước đội hình. Không chút do dự, Nam cùng một chiến sĩ khác bò đến, kéo người bị thương vào vị trí an toàn để quân y băng bó. Dưới làn đạn dày đặc, cả ba đều thoát khỏi khu vực nguy hiểm.
Sau nhiều giờ chiến đấu, trận đánh kết thúc. Đơn vị hoàn thành nhiệm vụ nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Chiều hôm ấy, Nam ngồi lặng trước những chiếc ba lô của đồng đội đã hy sinh. Cậu hiểu rằng chiến tranh không giống những gì từng tưởng tượng. Nó không chỉ có lòng dũng cảm mà còn là mất mát, nước mắt và sự hy sinh.
Từ lần đầu ra trận ấy, Nam trưởng thành rất nhanh. Người lính trẻ không còn là cậu thanh niên rụt rè ngày mới nhập ngũ. Trong mỗi bước hành quân sau này, cậu luôn mang theo ký ức về những đồng đội đã ngã xuống như một lời nhắc nhở phải sống và chiến đấu xứng đáng với sự hy sinh của họ.
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, mỗi khi kể lại trận đánh đầu tiên cho con cháu nghe, ông Nam vẫn nói:
"Điều đáng nhớ nhất không phải là tiếng súng hay bom đạn, mà là tình đồng đội. Chính họ đã giúp ông vượt qua nỗi sợ trong lần đầu ra trận và hiểu thế nào là lòng yêu nước."
Đó là ký ức không bao giờ phai trong cuộc đời người lính.
:::
Nếu bạn muốn, tôi cũng có thể viết câu chuyện này theo lời kể của một cựu chiến binh, mang phong cách chân thực và giàu cảm xúc như một ký sự truyền hình.



