Lần đầu tập điều lệnh
Những ngày ấy, sân đình Quỳnh Đôi thường vang lên tiếng bước chân của thanh niên và dân quân trong các buổi luyện tập. Cu Nâu đứng ngoài nhìn mãi, trong lòng vừa háo hức vừa tò mò. Một buổi chiều, người phụ trách gọi cậu lại: — Muốn tập thử không? Cu Nâu lập tức gật đầu.

Những ngày ấy, sân đình Quỳnh Đôi thường vang lên tiếng bước chân của thanh niên và dân quân trong các buổi luyện tập. Cu Nâu đứng ngoài nhìn mãi, trong lòng vừa háo hức vừa tò mò.
Một buổi chiều, người phụ trách gọi cậu lại:
— Muốn tập thử không?
Cu Nâu lập tức gật đầu.
Cậu đứng vào cuối hàng, lưng thẳng, hai tay đặt sát người. Nhưng chỉ được vài phút, chân cậu đã bắt đầu mỏi.
— Đứng nghiêm!
Tiếng hô vang lên.
Cu Nâu vội chỉnh lại tư thế.
— Nghỉ!
Cậu thở phào, rồi lén nhìn các anh phía trước để bắt chước.
Đến động tác quay phải, cậu lại quay nhầm sang trái. Mấy người bên cạnh bật cười. Cu Nâu đỏ mặt nhưng không bỏ cuộc.
Người phụ trách bước đến, nhẹ nhàng nói:
— Không ai tập lần đầu mà làm đúng ngay. Quan trọng là chịu khó học.
Câu nói ấy khiến cậu bình tĩnh trở lại.
Buổi tập tiếp tục.
Từng động tác được lặp đi lặp lại: đứng nghiêm, đứng nghỉ, quay trái, quay phải, bước đều. Cu Nâu tập chậm nhưng rất chăm chú.
Đến cuối buổi, cậu đã thực hiện được những động tác cơ bản mà không còn lúng túng như lúc đầu.
Người phụ trách gật đầu:
— Khá hơn rồi đấy.
Chỉ một câu khen đơn giản cũng khiến Cu Nâu vui suốt cả buổi tối.
Về nhà, cha hỏi:
— Hôm nay học được gì?
Cu Nâu đáp:
— Con học điều lệnh.
Cha mỉm cười:
— Điều quan trọng nhất con học được là gì?
Cậu suy nghĩ rồi nói:
— Phải nghe hiệu lệnh và làm đúng phần việc của mình.
Cha gật đầu:
— Đúng rồi. Kỷ luật giúp mọi người biết phối hợp và cùng làm một việc cho tốt.
Đêm ấy, Cu Nâu nằm trên chiếc chõng tre, nhớ lại buổi tập đầu tiên. Cậu hiểu rằng con đường trưởng thành không bắt đầu bằng những việc lớn lao. Nó bắt đầu từ việc biết lắng nghe, biết sửa sai và kiên trì làm lại khi mình chưa làm tốt.



