Cựu chiến binh

LẦN ĐẦU TIÊN ĐỐI DIỆN CÁI CHẾT TRONG GANG TẤC

Câu chuyện kể lại khoảnh khắc người lính lần đầu tiên đối diện trực tiếp với cái chết – không qua lời kể, không qua suy đoán, mà hiện hữu ngay trước mắt. Đó là giây phút sinh tử khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân, một tích tắc, để lại dấu ấn không thể phai trong suốt cuộc đời người lính.

Hưng Yên01/01/2026Trường Tiểu học Thụy Quỳnh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu hỏi ông Bùi Văn Chốn rằng khi nào ông thực sự hiểu thế nào là cái chết, ông không nói đến những trận đánh lớn. Ông nói đến một khoảnh khắc rất ngắn, ngắn đến mức nếu chậm hơn một giây, có lẽ ông đã không còn ngồi đây để kể lại.

Đó là trong một lần đơn vị ông đi tuần tra ban ngày, men theo sườn núi gần khu vực nghi có mìn.

Trời hôm ấy nắng nhạt. Không khí tưởng như yên bình hơn những ngày khác. Chính sự yên bình đó lại khiến người lính dễ lơ là nhất.

Ông đi phía sau một đồng đội, giữ khoảng cách đúng quy định. Đường mòn hẹp, hai bên là cây rậm và đá lởm chởm. Mỗi bước chân đều phải nhìn kỹ, đặt chắc.

Bất ngờ, một tiếng “bụp” rất nhỏ vang lên.

Không phải tiếng nổ lớn. Chỉ là một âm thanh trầm, khô, rất nhanh.

Người đi trước khựng lại. Rồi ngã quỵ.

Mọi thứ diễn ra trong tích tắc.

Ông Chốn chưa kịp hiểu chuyện gì thì một sức ép mạnh hất ông ngã nhào xuống đất. Tai ù đi. Mắt tối sầm. Đất đá bắn lên rát cả mặt.

Khi ông tỉnh lại, điều đầu tiên ông thấy là máu. Máu trên áo đồng đội. Máu loang trên đất. Máu đỏ sẫm, rất thật.

Đồng đội của ông đã giẫm phải mìn.

Không ai hét lên. Không ai khóc. Tất cả đều hành động theo bản năng đã được rèn luyện: cảnh giới, sơ cứu, gọi cứu thương.

Ông quỳ bên cạnh đồng đội, tay run đến mức không cầm chắc băng cá nhân. Đồng đội mất một phần chân. Khuôn mặt tái mét, mồ hôi vã ra như tắm. Nhưng người ấy không kêu.

Chỉ nói một câu rất khẽ:
“Đừng để tôi ngủ.”

Câu nói ấy ám ảnh ông suốt đời.

Trong khoảnh khắc đó, ông chợt nhận ra: nếu đổi vị trí cho nhau, người nằm đây có thể là mình. Cái chết không báo trước. Nó không chọn ai dũng cảm hơn, ai sợ hãi hơn. Nó chỉ chờ một bước chân sai lệch.

Sau vụ việc ấy, ông thay đổi hoàn toàn. Mỗi bước đi đều chậm hơn. Mỗi quyết định đều cẩn trọng hơn. Không phải vì sợ chết, mà vì hiểu giá trị của sự sống.

Ông nói:
“Lần đầu đối diện cái chết, tôi không thấy anh hùng. Tôi chỉ thấy mình nhỏ bé và mong được sống.”

Khoảnh khắc ấy theo ông suốt cuộc đời người lính – và cả cuộc đời người trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn