LẦN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC ĂN MỰC BIỂN
LẦN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC ĂN MỰC BIỂN
LẦN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC ĂN MỰC BIỂN
Tôi là Phạm Văn Thế, một người lính hải quân từng có những năm tháng gắn bó với biển. Trong đời lính biển, chúng tôi quen với sóng gió, với những bữa cơm giản dị và những ngày lênh đênh dài dằng dặc. Nhưng có một kỷ niệm rất đời thường, tưởng chừng nhỏ bé, mà đến giờ tôi vẫn nhớ rõ: lần đầu tiên được ăn mực biển ngay trên tàu.
Chuyến đi ấy là một trong những chuyến ra khơi đầu tiên của tôi. Mọi thứ còn rất mới: con tàu, nhịp sinh hoạt, mùi dầu máy trộn với mùi gió mặn. Những bữa ăn hằng ngày chủ yếu là cơm, cá khô, rau xanh mang từ đất liền ra. Ăn để đủ sức làm nhiệm vụ, chứ chưa ai nghĩ đến chuyện ngon hay dở.
Một buổi chiều, khi tàu thả neo tạm nghỉ, biển khá lặng. Mặt nước xanh sẫm, sóng chỉ lăn tăn. Mấy anh em tranh thủ mang đèn ra mạn tàu, nói là thử xem có con mực nào kéo lại không. Tôi đứng xem cho vui, trong lòng không kỳ vọng gì nhiều, vì chưa bao giờ nghĩ rằng giữa lúc làm nhiệm vụ lại có thể kiếm thêm thứ gì ngoài khẩu phần.
Không ngờ, chỉ một lúc sau, dưới ánh đèn vàng hắt xuống mặt nước, những bóng trắng mờ mờ bắt đầu xuất hiện. Mấy con mực bơi lượn, thân trong suốt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Anh em reo lên khe khẽ, ai nấy đều phấn khởi. Chỉ trong chốc lát, vài con mực đã được kéo lên boong, còn tươi nguyên, mình óng ánh.
Tôi cầm con mực trên tay, cảm giác vừa lạ vừa thích. Trước đó, tôi chỉ biết mực qua những bữa ăn ở nhà, đã qua chế biến. Còn đây là mực biển vừa được bắt lên, vẫn còn mát lạnh, mùi biển rất rõ. Nhìn con mực, tôi thấy biển bỗng trở nên gần gũi hơn rất nhiều.
Buổi tối hôm ấy, bếp tàu đỏ lửa. Không cầu kỳ, chỉ là mực luộc chấm với muối ớt, thêm ít mực nướng trên than. Khi đĩa mực được mang ra, cả tổ ngồi quây lại. Miếng mực đầu tiên tôi ăn vừa giòn, vừa ngọt, vị rất khác so với những gì tôi từng biết. Vị mặn của biển, vị ngọt tự nhiên của mực hòa vào nhau, đơn giản mà ngon đến lạ.
Tôi nhớ rõ cảm giác lúc ấy. Không phải vì mực là món ngon hiếm gặp, mà vì đó là thành quả nhỏ giữa những ngày lênh đênh. Giữa biển khơi, được ăn thứ vừa bắt lên từ lòng biển, tự nhiên thấy bữa cơm ấm hơn, tình đồng đội cũng gần hơn. Anh em vừa ăn vừa cười, kể chuyện quê nhà, chuyện những bữa cơm gia đình ngày trước.
Có người nói vui: “Ở đất liền muốn ăn mực phải mua, còn ngoài này biển cho lúc nào thì ăn lúc ấy.” Câu nói nghe nhẹ nhàng mà thấm. Biển không chỉ thử thách người lính, mà đôi khi cũng hào phóng, dành cho chúng tôi những món quà rất giản dị.
Sau bữa ăn, tôi ra boong tàu, nhìn xuống mặt nước đen sẫm. Gió thổi mát, mùi mực nướng vẫn còn phảng phất. Tôi chợt nghĩ, đời lính hải quân là vậy: gian khổ có, thiếu thốn có, nhưng cũng có những niềm vui nhỏ, đến rất bất ngờ, khiến người ta nhớ mãi.
Sau này, tôi còn ăn mực nhiều lần nữa, ở nhiều nơi khác nhau. Nhưng lần đầu tiên được ăn mực biển trên tàu vẫn là kỷ niệm đặc biệt nhất. Nó gắn với những ngày đầu bỡ ngỡ, với tiếng cười đồng đội, với cảm giác mình thật sự trở thành một phần của biển.
Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần ăn mực, tôi lại nhớ đến buổi tối năm ấy. Nhớ ánh đèn vàng soi xuống mặt biển, nhớ vị mực ngọt tự nhiên, và nhớ những năm tháng làm lính biển – nơi những điều giản dị nhất lại trở thành ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời tôi.



