LẦN ĐẦU TIÊN RA MẶT TRẬN – KÝ ỨC KHẮC SÂU
Năm 1973, bác Đoàn Văn Nết vừa nhập ngũ, lần đầu tiên ra mặt trận B, nơi ông chứng kiến khói lửa, tiếng súng và sự nghiêm khắc của chiến trường, cảm nhận rõ ràng sự khác biệt giữa đời sống quân ngũ và đời thường.
Bác Nết kể, giọng trầm và chậm rãi: “Ngày đầu ra mặt trận, tôi vừa háo hức vừa lo sợ. Núi rừng phía Bắc vừa hùng vĩ vừa hiểm trở, mọi thứ đều lạ lẫm.” Người viết hình dung cảnh bác cùng nhóm chiến sĩ trẻ trèo qua những con dốc cheo leo, tay cầm súng, mắt dán theo địa hình, nghe tiếng côn trùng, tiếng gió rít, xen lẫn tiếng súng vọng từ phía đối phương. “Có lần vừa bước qua khe núi thì nghe tiếng nổ chát chúa, tim tôi như muốn rơi ra ngoài. Nhưng phải giữ bình tĩnh, báo cáo ngay,” bác kể. Trong những ngày đầu ấy, bác học được cách phối hợp với đồng đội, quan sát địa hình, và đặc biệt là giữ tinh thần thép giữa hiểm nguy. Người viết cảm nhận rõ sự trưởng thành nhanh chóng của một lính trẻ chỉ sau vài tuần huấn luyện và thực hành chiến đấu.


