Cựu chiến binh

LẦN ĐẦU TÔI BIẾT SỢ KHI BƯỚC VÀO THÀNH CỔ

Khoảnh khắc người lính trẻ lần đầu đối diện nỗi sợ thật sự khi đặt chân vào Thành cổ Quảng Trị – nơi “hoa” của lý tưởng bị thử thách bởi “lửa” của cái chết.

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Khánh Chi (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước khi vào Thành cổ Quảng Trị, ông từng nghĩ mình không biết sợ.

Những ngày huấn luyện, những buổi hành quân xuyên rừng, những trận bom đầu tiên… tất cả chỉ khiến ông thấy máu trong người sôi lên. Tuổi mười tám, mười chín khi ấy, cái chết là khái niệm mờ xa, còn lý tưởng thì sáng rực như ngọn đuốc.

Nhưng Thành cổ thì khác.

Ngay khi đặt chân vào khu vực ấy, ông đã cảm nhận được một thứ rất lạ: không khí đặc quánh, nặng trĩu, như thể mặt đất đang thở ra mùi chết chóc. Không còn cây cối. Không còn màu xanh. Chỉ có đất bị xới tung, hố bom chồng lên hố bom, và những bức tường gạch cổ loang lổ vết đạn.

Tiếng pháo không dứt. Nó không nổ thành từng loạt rõ ràng, mà dội xuống liên hồi, như một cơn mưa không bao giờ tạnh. Mặt đất rung lên dưới chân, rung đến mức ông không còn phân biệt được đâu là tiếng pháo, đâu là nhịp tim mình.

Lần đầu tiên, ông thấy tay mình run.

Ông chui vào một đoạn giao thông hào. Nước ngập đến đầu gối. Bùn bám đặc quánh. Mùi tanh nồng bốc lên, ông không dám nghĩ đó là mùi gì. Một người lính già hơn nhìn ông, nói nhỏ:
– Chú em mới vào à? Rồi sẽ quen thôi.

Nhưng ánh mắt anh ta thì không hề quen. Trong đó có một nỗi mệt mỏi sâu hoắm.

Một quả pháo rơi cách đó không xa. Sức ép làm ông choáng váng, tai ù đặc. Ông úp mặt xuống bùn, bất giác nghĩ: “Mình sẽ chết ở đây sao?”. Ý nghĩ ấy đến rất nhanh, rất rõ ràng, và khiến ông lạnh toát.

Đó là lần đầu tiên ông biết sợ.

Không phải nỗi sợ mơ hồ, mà là nỗi sợ cụ thể, có hình hài: sợ bị vùi dưới đất, sợ chết không ai biết tên, sợ không kịp nghĩ đến mẹ lần cuối.

Ông nhìn quanh. Những người lính khác vẫn tiếp tục đào, tiếp tục quan sát, tiếp tục chiến đấu. Không ai nói về nỗi sợ, nhưng ông hiểu: ai cũng sợ. Chỉ là họ đã học cách mang nỗi sợ ấy đi cùng mình.

Buổi tối đầu tiên trong Thành cổ, ông ngồi bó gối trong hầm. Pháo vẫn nổ. Đất vẫn rung. Nhưng trong lòng ông có một sự thay đổi lớn. Ông không còn mơ mộng về chiến công. Ông chỉ mong sáng mai còn sống.

Và chính từ nỗi sợ ấy, ông bắt đầu hiểu giá trị của sự sống, của đồng đội, và của lý do mình phải chiến đấu.

Thành cổ đã dạy ông bài học đầu tiên, đau đớn nhưng cần thiết: can đảm không phải là không sợ, mà là vẫn đứng vững dù sợ hãi đến tận cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn