Khác

LẦN ĐẦU TÔI NGHE ÔNG KỂ CHUYỆN CHIẾN TRANH

Sau hàng chục năm im lặng, một người ông lần đầu kể chuyện chiến tranh cho cháu nghe – và mở ra những ký ức chưa từng được gọi tên.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Suốt tuổi thơ, tôi chưa bao giờ nghe ông kể chuyện chiến tranh.

Ông tôi – Đặng Văn Bình – là cựu binh. Trong nhà có huân chương, có giấy khen. Nhưng ông chưa từng nhắc đến quá khứ ấy. Với chúng tôi, ông chỉ là người hay ngồi ngoài hiên, chậm rãi uống trà, nhìn xa xăm.

Mãi đến một buổi chiều mưa, khi tôi hỏi:

– “Ông ơi, ngày xưa ông có sợ không?”

Ông im lặng rất lâu.

Rồi ông bắt đầu kể.

Ông kể về những đêm hành quân không trăng. Về lần đầu nhìn thấy đồng đội hy sinh. Về cảm giác tay run lên khi bóp cò súng. Ông kể bằng giọng đều đều, không bi lụy, không tô vẽ.

Có đoạn ông dừng lại, mắt đỏ hoe. Tôi chưa từng thấy ông như vậy.

– “Có những chuyện… ông giấu cả đời,” ông nói. “Không phải vì quên, mà vì sợ nhớ lại.”

Đó là lần đầu tôi hiểu: sự im lặng của ông không phải là trống rỗng, mà là quá đầy.

Sau hôm ấy, ông không kể thêm nữa. Nhưng chỉ một lần đó thôi, cũng đủ để tôi mang theo suốt đời.

Bởi có những câu chuyện, chỉ cần được kể ra một lần — là đã hoàn thành sứ mệnh của ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn