LẦN ĐẦU VÀO RỪNG
Lần đầu bước chân vào rừng sâu Campuchia, bác Tám chưa kịp hiểu hết thế nào là chiến tranh. Chỉ sau một đêm phục kích, tuổi trẻ của bác đã thực sự bước sang trang khác. Đó là khởi đầu của một thời hoa lửa không thể quên.
Bác Khương Văn Tám nhập ngũ năm 1993, được biên chế về Trung đoàn 390, Sư đoàn bộ binh, làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường tỉnh Prey Veng, Vương quốc Campuchia. Khi ấy, bác mang cấp bậc Hạ sĩ, giữ chức vụ Trung đội phó bộ binh.
Ngày đầu vào rừng, balô nặng trĩu, súng đạn lỉnh kỉnh, bác vẫn còn nguyên cảm giác háo hức của một chàng trai trẻ. Nhưng chỉ đến tối đầu tiên, mọi cảm xúc đã thay đổi.
Bác kể:
“Đêm đó rừng im lặng lạ thường. Không ai nói với ai câu nào, chỉ nghe tiếng tim mình đập.”
Trung đội nhận lệnh phục kích ven đường mòn – nơi địch thường di chuyển ban đêm. Bóng tối đặc quánh, muỗi rừng vo ve, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Một tiếng động nhỏ vang lên, tất cả lập tức căng người, tay siết chặt cò súng.
Khoảnh khắc ấy, bác hiểu: chiến tranh không giống những điều từng tưởng tượng. Nó lặng lẽ, căng thẳng và luôn cận kề cái chết. Sau đêm đó, bác không còn là cậu thanh niên ngày nhập ngũ nữa, mà thực sự trở thành một người lính.



