LẦN ĐỌC THƯ CUỐI CÙNG
Huy đọc thư vào một buổi tối rất yên.
Yên đến mức chúng tôi thấy sợ.
Rừng im lìm, không một tiếng pháo, không máy bay, không cả tiếng gió mạnh. Sự yên lặng ấy giống như khoảng lặng trước cơn bão — ai đã từng đi qua chiến tranh đều hiểu, đó là lúc nguy hiểm nhất.
Chúng tôi ngồi trong hầm, lưng dựa vào vách đất còn ẩm. Ánh đèn pin được che lại bằng mảnh vải, đủ sáng để nhìn mặt nhau, không đủ sáng để lộ vị trí. Không ai nói gì. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.
Huy là người phá vỡ sự im lặng.
— Tao… đọc thư nha tụi bây.
Giọng Huy nhỏ, nhưng cả hầm đều nghe rõ.
— Thư mới hả? — tôi hỏi.
Huy gật đầu, lôi từ túi áo ngực ra một phong thư đã nhàu. Mép giấy sờn, chứng tỏ nó đã được cầm lên rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu Huy mở ra.
— Má tao gửi — Huy nói — Tao giữ mấy ngày rồi, chưa dám đọc.
Tấn huých nhẹ vai Huy:
— Đọc đi. Có tụi tao ở đây rồi.
Huy cười. Nụ cười quen thuộc, hiền và hơi ngại. Huy luôn vậy, ít nói, không hay đùa, nhưng lúc nào cũng là người đi sau cùng để chắc rằng không ai bị bỏ lại.
Huy mở thư rất chậm.
Giấy kêu lên một tiếng sột soạt rất khẽ, nhưng trong không gian im lặng, nó nghe rõ đến lạ.
Huy bắt đầu đọc, giọng ban đầu còn vững:
— “Con trai của má…”
Huy dừng lại.
— Má tao lúc nào cũng mở đầu vậy — Huy nói, cười nhẹ — nghe là biết liền.
Rồi Huy đọc tiếp, chậm rãi, từng chữ một, như sợ bỏ sót:
— “Ở nhà vẫn bình yên. Má khỏe. Mùa này trời hay trở gió, con nhớ giữ ấm…”
Giọng Huy thấp dần.
Không ai chen vào. Chúng tôi ngồi yên, nghe một người mẹ nói chuyện với con trai mình, giữa chiến trường xa hàng trăm cây số.
Huy nuốt nước bọt, đọc tiếp:
— “Má không mong con làm được việc lớn. Má chỉ mong con còn sống, còn trở về…”
Tới đó, Huy im lặng.
Lá thư run lên trong tay Huy. Huy cúi đầu, rất lâu.
— Đọc tiếp đi — tôi nói khẽ.
Huy lắc đầu.
— Tới đây thôi… đủ rồi.
Huy gấp thư lại, cẩn thận như gấp một điều gì rất mong manh. Rồi Huy nhìn quanh, nhìn từng gương mặt trong hầm.



