Lần gác cuối năm
Đó là đêm giao thừa. Chúng tôi không có lịch, nhưng ai cũng nhớ khoảng thời gian ấy. Không khí trong rừng lạnh hơn bình thường, và trong lòng ai cũng có cảm giác khó gọi thành tên — vừa nôn nao, vừa trống trải. Tối hôm đó, tôi và anh Hải được phân công gác ca cuối. Ca gác kéo dài từ gần nửa đêm đến rạng sáng. Trước khi ra chốt, anh em trong lán chia nhau phần lương khô cuối cùng, bảo coi như “ăn Tết”. Có người còn cẩn thận giữ lại một viên kẹo từ nhiều tháng trước, bẻ đôi cho cả nhóm. Anh Hải nhận nửa viên kẹo, bỏ vào túi áo:
“Để lát nữa ăn sau.” Chúng tôi ngồi trong hố gác, súng tựa bên cạnh. Trời đen đặc, chỉ nghe tiếng gió lùa qua rừng cây khô. Một lúc sau, anh Hải hỏi:
“Ở nhà giờ chắc đang chuẩn bị đón giao thừa.” Tôi gật đầu.
“Chắc có pháo.” Anh cười nhẹ:
“Ở đây cũng có… nhưng không ai muốn nghe.” Chúng tôi im lặng khá lâu. Gần đến nửa đêm, anh Hải lấy viên kẹo ra, bẻ làm hai.
“Chúc mừng năm mới.” Chúng tôi chạm tay nhau, như nâng ly vô hình. Viên kẹo nhỏ xíu tan chậm trong miệng, ngọt đến lạ. Đúng lúc đó, từ xa vọng lại vài tiếng pháo nổ. Không ai nói gì. Chúng tôi chỉ siết chặt súng, mắt nhìn vào màn đêm. Sau loạt tiếng nổ, mọi thứ lại im lặng. Anh Hải thở ra, khẽ nói:
“Vậy là sang năm rồi.” Tôi hỏi:
“Anh có ước gì không?” Anh suy nghĩ một lúc lâu:
“Chỉ mong năm sau không phải gác đêm giao thừa nữa.” Tôi không trả lời. Nhưng trong lòng, tôi cũng ước điều giống hệt. Rạng sáng hôm đó, trời hửng rất nhanh. Ánh sáng nhạt dần lan qua sườn núi, báo hiệu một năm mới đã bắt đầu. Và chúng tôi vẫn còn sống để nhìn thấy nó.


