Lần giữ kho giữa rừng sâu
Trong một giai đoạn cao điểm, bác Lê Văn Sỹ được giao nhiệm vụ bảo vệ kho hậu cần dã chiến giữa rừng. Kho không lớn, nhưng là sinh mệnh của cả đơn vị. Một sự cố bất ngờ đã đặt bác và đồng đội vào tình huống căng thẳng kéo dài nhiều ngày. Đó là lần bác hiểu rõ nhất thế nào là “giữ hậu phương”.
Kho hậu cần nằm sâu trong rừng, chỉ là vài lán gỗ lợp tạm, chứa lương thực, đạn dược và thuốc men cho đơn vị hoạt động dài ngày. Bác Sỹ khi ấy là người trực tiếp phụ trách tổ bảo vệ.
“Mất kho là coi như đơn vị đứng im,” bác nói gọn.
Một đêm mưa lớn, nước từ sườn đồi đổ xuống, đe dọa cuốn trôi toàn bộ kho. Không kịp báo về trên, tổ bảo vệ tự chia nhau người gia cố, người chuyển hàng. Mưa lạnh, đất trơn, ai cũng ngấm mệt.
Giữa lúc căng thẳng nhất, một chiến sĩ trượt chân, suýt rơi xuống suối. Bác Sỹ kịp thời kéo lại, cả hai ngã dúi dụi trong bùn. Bác cười, nhớ lại:
“Lúc ấy không nghĩ gì, chỉ biết buông tay là mất người.”
Sau gần hai ngày không ngủ, kho được giữ nguyên vẹn. Khi đơn vị quay về, thấy hậu cần an toàn, nhiều anh em chỉ lặng lẽ vỗ vai bác. Không lời khen, nhưng với người lính, thế là đủ.
Chính từ những nhiệm vụ âm thầm ấy, bác được cấp trên đánh giá là cán bộ chắc tay, đáng tin cậy – người có thể giao việc khó mà không cần nhắc nhiều.



