LẦN HÀNH QUÂN DÀI NHẤT ĐỜI LÍNH
Năm 1972, bác Lê Thị Thứ tham gia một đợt hành quân bảo đảm thông tin kéo dài nhiều ngày, băng rừng vượt suối liên tục. Lương thực cạn, sức người suy kiệt, nhưng nhiệm vụ không cho phép dừng lại. Đây là lần hành quân dài và gian khổ nhất trong quãng đời quân ngũ của bác.
Đoàn đi từ khi trời còn mờ sương, đến khi rừng tối mịt mới dừng chân. Vai bác hằn sâu vết dây, bàn chân phồng rộp, mỗi bước đi như giẫm lên than hồng. Lương khô chia đều, mỗi người chỉ được vài miếng nhỏ.
Bác nhớ lại:
“Có lúc đói quá, tôi nhai cả vỏ cây rừng cho đỡ cồn ruột.”
Đêm đến, bác ôm máy ngủ ngồi, lưng dựa vào ba lô. Mưa rừng trút xuống không dứt, nước ngấm lạnh buốt. Nhưng sáng ra, cả tổ lại đứng dậy, lặng lẽ tiếp tục đi.
Khi đến được điểm cần bảo đảm thông tin, bác gần như không đứng vững nữa. Nhưng chỉ cần nghe tiếng tín hiệu đầu tiên vang lên, bác quên hết mệt.
“Lúc ấy tôi nghĩ, mình đi được đến đây là đáng rồi.”
Người viết tin rằng, có những con đường không đo bằng kilômét, mà đo bằng ý chí con người.


