'Lan '– một cô thanh niên xung phong'.,
Năm ấy, trời tháng ba nắng như đổ lửa. Con đường Trường Sơn đỏ bụi, ngày đêm vang tiếng xe ra tiền tuyến. Lan – một cô thanh niên xung phong mới tròn mười chín tuổi – đứng bên mép đường, tay cầm chiếc xẻng, mắt dõi theo đoàn xe khuất dần trong màn bụi mờ.
Năm ấy, trời tháng ba nắng như đổ lửa. Con đường Trường Sơn đỏ bụi, ngày đêm vang tiếng xe ra tiền tuyến. Lan – một cô thanh niên xung phong mới tròn mười chín tuổi – đứng bên mép đường, tay cầm chiếc xẻng, mắt dõi theo đoàn xe khuất dần trong màn bụi mờ. Lan vốn là một cô gái làng, quen với ruộng đồng và những chiều thả diều. Nhưng chiến tranh đến, cô xung phong lên đường. Công việc của Lan là san lấp hố bom, giữ cho con đường luôn thông suốt. Có những đêm, bom rơi sáng rực cả bầu trời, đất đá văng lên như mưa. Vậy mà khi im tiếng nổ, Lan lại cùng đồng đội chạy ra, vừa làm vừa hát để quên đi nỗi sợ. Trong đơn vị có Minh – một anh lính lái xe. Mỗi lần xe anh đi qua, Lan đều nhận ra ngay bởi tiếng còi quen thuộc. Minh hay trêu: “Cô gái nhỏ, giữ đường cho anh đi nhé, anh còn phải chở hàng ra chiến trường.” Lan cười: “Anh cứ yên tâm, đường có thể hỏng, nhưng tụi em thì không bỏ cuộc đâu!” Tình cảm của họ lớn dần theo từng chuyến xe. Không có lời tỏ tình chính thức, chỉ là những lần nhìn nhau vội vã, những mẩu giấy nhỏ Minh để lại: “Giữ gìn sức khỏe nhé. Hòa bình anh sẽ về.” Một đêm mưa, bom rơi bất ngờ. Con đường bị đánh sập, một hố bom lớn chắn ngang. Lan và đồng đội lao ra giữa làn mưa đạn để lấp đường. Đúng lúc đó, một đoàn xe phía sau cần đi gấp. Lan không kịp nghĩ nhiều. Cô cùng mọi người làm việc suốt đêm. Đất trộn với nước mưa, lạnh buốt, nhưng tay cô vẫn không ngừng. Đến gần sáng, con đường tạm thời thông. Chiếc xe đầu tiên chạy qua… đó là xe của Minh. Anh dừng lại một chút, nhìn Lan, ánh mắt vừa lo lắng vừa tự hào: “Cảm ơn em…” Lan chỉ kịp cười: “Đi nhanh đi, nhiệm vụ quan trọng hơn!” Chiếc xe lao đi. Nhưng ngay sau đó, một loạt bom nữa trút xuống. Khi đơn vị tìm thấy Lan, cô nằm bên mép đường, tay vẫn nắm chặt chiếc xẻng. Con đường vẫn còn đó, xe vẫn tiếp tục đi. Trong ba lô của Lan, người ta tìm thấy mẩu giấy Minh viết: “Hòa bình anh sẽ về, mình sẽ cùng nhau trồng lại những cánh đồng.” Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Minh trở lại con đường xưa. Không còn bom đạn, chỉ có cỏ xanh mọc lên hai bên. Anh đứng lặng rất lâu. Gió thổi nhẹ, như mang theo tiếng hát của những năm tháng cũ.
Đó là câu chuyện của một thời hoa lửa nơi tuổi trẻ cháy hết mình, yêu hết mình, và sống một cuộc đời dù ngắn ngủi nhưng rực rỡ như một đóa hoa trong lửa.


