Lần nhảy đầu tiên lên xe tăng
Lần đầu nhìn thấy một chiếc xe tăng ở cự ly gần, Cu Nâu đã không khỏi ngạc nhiên. Khối thép lớn nằm im bên cạnh bãi tập, lớp vỏ phủ đầy bụi đất sau một chặng đường dài. Đối với một người lính trẻ từng lớn lên bên cánh đồng Quỳnh Đôi, đó là một hình ảnh hoàn toàn khác với những gì anh từng biết.

Lần đầu nhìn thấy một chiếc xe tăng ở cự ly gần, Cu Nâu đã không khỏi ngạc nhiên.
Khối thép lớn nằm im bên cạnh bãi tập, lớp vỏ phủ đầy bụi đất sau một chặng đường dài. Đối với một người lính trẻ từng lớn lên bên cánh đồng Quỳnh Đôi, đó là một hình ảnh hoàn toàn khác với những gì anh từng biết.
Một người đồng đội gọi:
— Cu Nâu, lên xem không?
Anh hơi ngần ngại.
— Tôi chưa từng đứng gần thế này.
Người bạn cười:
— Ai lần đầu cũng vậy.
Được sự hướng dẫn của cán bộ phụ trách, Cu Nâu lần đầu bước lên chiếc xe tăng đang ở trạng thái an toàn.
Bàn tay anh bám chắc vào chỗ vịn, từng bước cẩn thận. Khi đứng trên thân xe, anh nhìn xuống những người đồng đội bên dưới.
Cảm giác thật lạ.
Từ trên cao, con đường đất, những hàng cây và bãi tập hiện ra khác hẳn.
Cu Nâu bất giác nhớ những ngày chăn trâu.
Ngày ấy, cậu từng trèo lên lưng trâu nhìn cánh đồng quê nhà.
Hôm nay, anh lại đứng trên một phương tiện quân sự, nhưng cảm giác vẫn có gì đó thân thuộc: trước mắt vẫn là đất trời rộng lớn, vẫn là những con đường mà người lính phải đi qua.
Tiểu đội trưởng Hòa đứng gần đó hỏi:
— Thấy thế nào?
Cu Nâu cười:
— Lạ lắm anh ạ. Em không nghĩ có ngày mình lại đứng trên một chiếc xe như thế này.
Hòa nói:
— Quân ngũ còn nhiều điều em chưa từng gặp. Điều quan trọng là học hỏi, cẩn thận và luôn làm theo hướng dẫn.
Cu Nâu gật đầu.
Anh nhìn chiếc xe thêm một lúc rồi xuống đất.
Đôi giày chạm mặt đường, nhưng trong lòng anh vẫn còn nguyên cảm giác mới mẻ.
Một đồng đội vỗ vai:
— Lần đầu mà mặt bình tĩnh thế!
Cu Nâu cười:
— Trong bụng tôi hồi hộp lắm.
Cả hai cùng bật cười.
Tối hôm ấy, Cu Nâu kể lại chuyện cho những người trong tiểu đội.
Anh không kể về chiếc xe như một thứ gì ghê gớm.
Anh chỉ nói:
— Hôm nay tôi mới hiểu mình đã đi xa đến mức nào. Ngày trước chỉ biết chăn trâu, giờ đã được học bao nhiêu điều mới.
Một người bạn đáp:
— Đó là trưởng thành đấy.
Cu Nâu im lặng.
Anh nhớ mái nhà tranh ở Quỳnh Đôi, nhớ người cha đã tiễn mình lên đường.
Từ cậu bé ngày nào chỉ biết nhìn các anh dân quân ngoài sân đình, anh đã trở thành người lính trải qua thao trường, hành quân, những đêm trong rừng và biết bao thử thách.
Lần đầu bước lên xe tăng không chỉ là một trải nghiệm mới. Với Cu Nâu, đó còn là dấu hiệu rằng chặng đường trưởng thành của mình đã đi được thêm một bước.
Anh hiểu rằng mỗi điều mới học được đều phải đi cùng sự cẩn thận, kỷ luật và trách nhiệm — những phẩm chất mà cha và những người đồng đội đã dạy anh từ những ngày đầu quân ngũ.



