Lằn ranh giữa sự sống và cái chết
oàn 325, Trung đoàn 95, tôi đã cùng anh em đi qua nhiều năm tháng chiến đấu, chứng kiến biết bao mất mát. Mỗi sự hy sinh của đồng đội đều để lại trong lòng những người còn sống một khoảng trống không gì có thể bù đắp.
Đến hôm nay, khi đã ở tuổi xế chiều, mỗi lần nhắc lại những năm tháng ấy, lòng tôi vẫn không khỏi quặn đau. Những người từng kề vai sát cánh với tôi, cùng chia sẻ gian khổ, cùng vượt qua những thời khắc hiểm nguy của chiến tranh, nay phần lớn đều đã không còn nữa.
Có lúc tôi tự nghĩ, trong số những người năm ấy, mình như người "sót sổ" được cuộc đời giữ lại.
Được sống đến ngày hôm nay là một điều may mắn, nhưng cũng là một trách nhiệm. Tôi luôn mang theo trong lòng ký ức về những người đồng đội đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đất nước có được hòa bình.
Mỗi lần nhớ về họ, tôi càng thấm thía giá trị của cuộc sống hôm nay. Hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người lính đã không tiếc tuổi xuân vì Tổ quốc.



