LẮN RANH SINH TỬ CỦA TRINH SÁT LUỒN SÂU
LẮN RANH SINH TỬ CỦA TRINH SÁT LUỒN SÂU
LẮN RANH SINH TỬ CỦA TRINH SÁT LUỒN SÂU
(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh Lê Khắc Trung, Nguyên chiến sĩ trinh sát luồn sâu, Tiểu đoàn 10 Đặc công, Quân khu 5)
Lính trinh sát đặc công chúng tôi luôn đi trước về sau, nhiệm vụ là phải luồn sâu vào tận sào huyệt, căn cứ đầu não của địch để điều tra địa hình, vẽ sơ đồ phòng ngự phục vụ cho các chiến dịch lớn. Mỗi lần đi trinh sát là một lần khỏa thân, bôi đầy than củi trộn dầu hôi lên khắp cơ thể để ngụy trang, chỉ mang theo một khẩu súng ngắn và vài quả lựu đạn bộc phá quanh hông. Chúng tôi phải bò qua hàng chục lớp hàng rào kẽm gai bùng nhùng, vượt qua các bãi mìn dày đặc và hệ thống đèn pha quét loang loáng của địch với sự tập trung cao độ, chỉ cần một tiếng động nhỏ của cành cây gãy cũng phải trả giá bằng mạng sống.
Mùa mưa năm 1971, tôi cùng đồng chí Sơn nhận lệnh đột nhập vào căn cứ quân sự An Khê để xác định vị trí kho xăng và trận địa pháo bầy của địch. Sau hơn bốn tiếng đồng hồ bò trườn bằng bụng, vượt qua bảy lớp hàng rào kẽm gai bám đầy mìn râu, chúng tôi đã áp sát được mục tiêu bên trong. Tôi cẩn thận dùng bút chì vẽ lại sơ đồ cấu trúc phòng ngự vào một mảnh giấy bản nhỏ giấu trong lòng bàn tay. Đúng lúc chuẩn bị rút lui thì đèn pha trên cháp canh cao bất ngờ quét trúng vị trí của hai đứa. Tiếng còi báo động rú lên inh ỏi, binh lính địch từ các khu nhà bạt lăm lăm họng súng lao ra bắn xối xả.
Sơn bị một loạt đạn đại liên bắn trúng vào đùi, không thể chạy được nữa. Địch bắt đầu thả chó săn vây bọc xung quanh khu vực rào kẽm gai. Sơn đẩy mạnh chiếc sơ đồ trận địa đã cuộn chặt vào tay tôi, hét lớn: "Trung! Mày mang sơ đồ về cho bộ chỉ huy! Tao ở lại chặn chúng nó!". Tôi nhìn Sơn, nước mắt hòa lẫn vào lớp than đen trên mặt, định kéo cậu ấy đi nhưng Sơn đã rút chốt quả lựu đạn mỏ vịt, lết người ra hướng cửa mở để thu hút hỏa lực địch về phía mình.
Tiếng súng cực nhanh AR15 và tiếng lựu đạn nổ chát chúa vang lên phía sau lưng khi tôi điên cuồng phóng người chạy qua các lớp hàng rào kẽm gai rách nát da thịt. Sơn đã kích nổ quả lựu đạn cuối cùng khi toán lính địch áp sát bắt sống cậu ấy. Tiếng nổ đanh tai ấy xé toạc màn đêm vùng An Khê. Tôi mang được bức sơ đồ vấy máu về đến căn cứ an toàn, giúp cho pháo binh chiến dịch dập nát hoàn toàn kho xăng địch vào đêm hôm sau. Sơn đã ngã xuống ở tuổi hai mươi, không một nấm mồ, không một dòng địa chỉ để lại, nhưng sự hy sinh của em đã mở đường cho chiến thắng vang dội của toàn mặt trận.



