Làn Sóng Bất Tử Trên Đỉnh Đồi A1
Đêm ngày 31 tháng 3 năm 1954, trận đánh chiếm cứ điểm đồi A1 — "chìa khóa" của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ — bước vào giai đoạn giằng co đẫm máu. Địch dựa vào hầm ngầm kiên cố và liên tục gọi pháo binh, máy bay dội bom nát vụn từng mét đất. Máy thông tin vô tuyến (bộ đàm) của Đại đội 225, Trung đoàn 102 bị hỏng hoàn toàn. Chiến sĩ thông tin Chu Văn Mùi nhận lệnh ôm máy bám theo mũi xung kích chủ lực lao lên đỉnh đồi để thiết lập lại mạch máu liên lạc.
Làn Sóng Bất Tử Trên Đỉnh Đồi A1
Đêm ngày 31 tháng 3 năm 1954, trận đánh chiếm cứ điểm đồi A1 — "chìa khóa" của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ — bước vào giai đoạn giằng co đẫm máu. Địch dựa vào hầm ngầm kiên cố và liên tục gọi pháo binh, máy bay dội bom nát vụn từng mét đất. Máy thông tin vô tuyến (bộ đàm) của Đại đội 225, Trung đoàn 102 bị hỏng hoàn toàn. Chiến sĩ thông tin Chu Văn Mùi nhận lệnh ôm máy bám theo mũi xung kích chủ lực lao lên đỉnh đồi để thiết lập lại mạch máu liên lạc.
Trận chiến diễn ra khốc liệt, ta và địch giành giật nhau từng mét chiến hào. Sau nhiều đợt oanh tạc điên cuồng của pháo pháo Pháp, hầm chỉ huy tiền phương của ta bị sập, các chiến sĩ xung kích xung quanh phần lớn đã anh dũng hy sinh hoặc bị thương nặng. Chu Văn Mùi bị đất đá hất tung, vùi lấp nửa người.
Khi bò được ra khỏi đống đổ nát, đầu anh váng vất, tai loang nổ máu vì sức ép của bom. Giữa trận địa mịt mù khói độc khét lẹt, anh phát hiện ra chiếc máy vô tuyến của mình may mắn vẫn còn nguyên vẹn. Nhìn xuống thung lũng, bộ binh địch đang lù lù tổ chức phản kích, hung hãn tràn lên định xóa sổ trận địa của ta.
"Báo cáo sở chỉ huy! Tôi là Chu Văn Mùi! Hiện chỉ còn một mình tôi bám trụ trên đỉnh đồi!" — Anh áp chặt ống nghe, hét lớn giữa tiếng gầm rú của đạn pháo. — Đồng chí Mùi! Bằng mọi giá phải giữ vững làn sóng! Giữ vững trận địa để pháo ta yểm trợ! — Tiếng người chỉ huy vang lên từ đầu dây bên kia.
Lúc này, quân Pháp đã tràn lên đến rất gần, chỉ còn cách vị trí của anh chừng ba mươi mét. Chúng điên cuồng xả súng máy rát mặt đất. Giữa làn mưa đạn xối xả, Chu Văn Mùi không lùi lại hầm tối. Anh ôm chặt chiếc máy vô tuyến, rướn người nhô cao lên khỏi thành chiến hào để quan sát rõ hơn vị trí của địch.
Anh dùng chính đôi mắt và mạng sống của mình làm "mắt thần" cho pháo binh ta. Giọng anh đanh thép, bình tĩnh truyền tọa độ trực diện về trung tâm: — Pháo binh chú ý! Địch đang tập trung ở tọa độ X... Bắn thẳng vào đầu tôi! Bắn ngay!
Người chỉ huy ở sở chỉ huy bàng hoàng: — Đồng chí Mùi! Như vậy pháo sẽ trúng vào vị trí của đồng chí! — Không sao! Hãy bắn ngay để tiêu diệt địch, trả thù cho đồng đội! Quyết tử! — Chu Văn Mùi thét lớn giục giã.
"ĐOÀNH!!! ĐOÀNH!!!"
Hàng loạt loạt đạn pháo tầm xa của ta bắn tới, nổ tung ngay sát mép chiến hào của Chu Văn Mùi. Sức nổ kinh hoàng quật ngã toàn bộ toán bộ binh Pháp đang tràn lên, bẻ gãy hoàn toàn đợt phản kích hung hãn của chúng. Sức ép từ loạt đạn pháo cũng hất tung Chu Văn Mùi ngã lộn nhào, máu từ các vết thương cũ và mới trào ra ướt đẫm tấm áo chiến sĩ sờn vai, nhưng hai tay anh vẫn bấu chặt lấy chiếc máy vô tuyến, giữ cho làn sóng thông tin thông suốt vẹn nguyên.
Chu Văn Mùi đã kiên cường chịu đựng, một mình bám trụ và giữ vững làn sóng liên lạc trên đỉnh đồi A1 suốt nhiều giờ liền cho đến khi đại quân ta kịp thời lên tiếp ứng. Anh đã sống sót qua chiến dịch lịch sử và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân năm 1956. Giữa thời hoa lửa, tinh thần quyết tử, dùng chính mạng sống của mình làm cột thu lôi điều hướng pháo binh của người chiến sĩ Chu Văn Mùi đã viết nên một huyền thoại bất tử của ngành Thông tin liên lạc Việt Nam.



