LẦN SUÝT HY SINH TRONG TUẦN TRA
Trong một đêm tuần tra năm 1973 trên vùng núi hiểm trở chiến trường B, bác Đoàn Văn Nết suýt hy sinh khi nhóm tuần tra rơi vào ổ phục kích, nhưng nhờ bản lĩnh, sự nhanh trí và phối hợp đồng đội, mọi người an toàn và nhiệm vụ vẫn hoàn thành.
Bác Nết kể, giọng trầm và chậm rãi, ánh mắt lấp lánh ký ức: “Đêm hôm đó, trời tối mịt, sương mù dày đặc, địa hình núi dốc trơn trượt, chúng tôi di chuyển theo nhóm nhỏ. Tôi cầm súng, mắt căng hết cỡ, tai lắng nghe từng tiếng động xung quanh.” Người viết hình dung cảnh núi rừng lạnh lẽo, tiếng lá cây xào xạc theo từng cơn gió, từng tiếng nhánh cây gãy làm tim mọi người như thắt lại.
Khi đi gần tới chốt quan sát, một loạt tiếng nổ vang lên phía bên kia núi, ổ phục kích của đối phương bất ngờ xuất hiện. “Một đồng đội trượt chân, cả nhóm gần như mất phương hướng, tôi phải nhanh trí ra hiệu, đưa tay kéo đồng đội vào chỗ an toàn,” bác kể. Người viết thấy rõ sự căng thẳng khi bác vừa chỉ huy vừa giữ bình tĩnh, đồng thời ra hiệu cho các đồng đội né tránh các luồng đạn.
Trong khoảnh khắc tưởng như vài giây nhưng kéo dài vô tận, bác và nhóm tuần tra phối hợp ăn ý, vừa tiến vừa né, vừa quan sát địa hình, dùng những tảng đá và cây to làm chắn tạm thời. “Tôi nghe tim mình đập dồn dập, mồ hôi lạnh trộn với sương, nhưng phải giữ bình tĩnh, hướng dẫn đồng đội từng bước một,” bác kể. Cuối cùng, mọi người rút về chốt an toàn, vết thương nhỏ được sơ cứu, nhưng ký ức về đêm ấy in sâu trong tâm trí bác, trở thành bài học về sự cảnh giác, phối hợp và tinh thần đồng đội trong bất kỳ hoàn cảnh nguy hiểm nào.
Người viết nhận thấy, khoảnh khắc này không chỉ là thử thách sinh tử, mà còn là minh chứng rõ ràng cho bản lĩnh và ý chí thép của bác, những giá trị mà bác mang theo suốt cuộc đời, cả trong quân ngũ lẫn khi trở về địa phương.



