LẦN TIỄN ĐỒNG ĐỘI Ở CHIẾN TRƯỜNG
Giữa chiến trường khốc liệt, có những cuộc chia tay không lời hẹn gặp lại. Không kèn trống, không cờ hoa, chỉ có ánh mắt nghẹn ngào trong im lặng. Lần tiễn đồng đội ấy theo bác Đoàn Văn Chiến suốt cả cuộc đời.
Chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là những mất mát không thể gọi tên. Trong quãng đời quân ngũ, bác Đoàn Văn Chiến đã nhiều lần chứng kiến đồng đội hy sinh. Nhưng có một lần tiễn biệt mà bác nhớ mãi.
Đó là sau một trận đánh ác liệt. Khi tiếng súng vừa dứt, khói súng còn chưa tan, đơn vị kiểm tra lại lực lượng thì phát hiện một đồng đội thân thiết đã không còn nữa. Anh là người cùng tổ với bác, từng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm trong những ngày gian khó.
“Lúc đó tôi đứng lặng đi,” bác kể. “Không tin đó là sự thật.”
Không có thời gian để đau buồn lâu. Chiến trường không cho phép. Đồng đội được quấn vội trong tấm tăng, đặt dưới gốc cây rừng. Mấy anh em đứng xung quanh, không ai nói lời nào.
Bác Chiến là tổ trưởng, bác phải nén lòng mình để động viên anh em còn lại. Nhưng khi cúi xuống chỉnh lại tư thế cho đồng đội lần cuối, tay bác run lên.
“Tôi chỉ nói thầm,” bác kể, “‘Anh yên tâm, chúng tôi sẽ tiếp tục.’”
Không có lễ tang, không có bia mộ. Chỉ có một dấu nhỏ được khắc vội trên thân cây để ghi nhớ. Rồi đơn vị lại lên đường, mang theo nỗi đau lặng lẽ.
“Chiến tranh là vậy,” bác nói chậm rãi. “Không cho mình khóc lâu.”
Sau này, mỗi lần nhớ lại, hình ảnh người đồng đội nằm lại giữa rừng sâu vẫn hiện lên rõ ràng trong ký ức bác. Đó là nỗi đau không ồn ào, nhưng dai dẳng, theo bác suốt cuộc đời.



